Thấy hai người nghe xong liền không chút do dự cắm cúi ăn, Tiêu Tiểu Tiêu bật cười thành tiếng: "Hai cô đúng là ngoan thật đấy."
Nhưng không đợi họ phản bác, cô đã hỏi ngay: "Các cô lấy cái này ở đâu ra vậy? Hình như là bữa tối nay đúng không, vẫn còn nóng này. Sao các cô mang về được hay thế? Tôi thử mấy lần mà có được đâu."
"Hả?" Ba người lập tức kinh ngạc nhìn cô, nhưng rồi lại ăn ý phản ứng lại, chỉ vào Tiêu Tiểu Tiêu nói: "Hóa ra cô cũng từng nghĩ đến chuyện này à?"
Tiêu Tiểu Tiêu đang ăn thì khựng lại: "Tôi... tôi đói mà!"
Ngay sau đó, vẻ mặt xấu hổ của cô biến mất, thay vào đó là thái độ thản nhiên như không: "Từ nhỏ đến lớn tôi cũng coi như từng chịu khổ, nhưng chưa bao giờ khổ đến mức này. Đừng nói là bị bỏ đói, trước kia chỉ cần món ăn không hợp khẩu vị là tôi đã cho đổi ngay rồi. Nhưng bây giờ... Haiz, chẳng muốn nói nữa."
"Thế nên trước đây tôi cũng từng nghĩ đến việc lén mang đồ ăn về, nhưng lớp trưởng canh nghiêm quá, chẳng có cách nào làm được."
Nghe cô giải thích, Lâm Nhan Tịch lắc đầu: "Bọn tôi không phải lén mang về, mà là vừa mới đi “chôm” về đấy."
"Chôm?" Tiêu Tiểu Tiêu không khỏi cao giọng.
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi!" Lâm Nhan Tịch vội bịt miệng cô lại. "Cô muốn gọi lớp trưởng tới đây à?"
Tiêu Tiểu Tiêu vội lắc đầu nguầy nguậy, Lâm Nhan Tịch lúc này mới thả tay ra. "Cô cũng nói rồi đấy, lớp trưởng canh nghiêm như vậy, muốn mang đồ ăn từ nhà ăn về là chuyện không thể, nên bọn tôi đành phải đi “chôm” thôi."
"Tôi hiểu mà, chỉ là hơi... hơi bất ngờ thôi." Tiêu Tiểu Tiêu lí nhí giải thích.
Lâm Nhan Tịch không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn hộp cơm trên tay cô: "Mùi vị thế nào? So với mấy bữa ăn khuya cao cấp ở nhà cô thì cũng tạm được chứ?"
Tiêu Tiểu Tiêu liếc xéo cô một cái: "Biết rõ mấy ngày nay tôi ăn giống hệt các cô rồi còn hỏi."
Lâm Nhan Tịch lại phì cười. Có lẽ trước đây cô chẳng bao giờ ngờ được, Tiêu Tiểu Tiêu người luôn đối đầu với mình, vậy mà lại bị dỗ dành chỉ bằng một hộp cơm.
Nhìn cô bây giờ xem, một hộp cơm thừa canh cặn mà cũng ăn ngon lành như thế, đâu còn ra dáng một Tiêu Tiểu Tiêu từng làm ầm lên chỉ vì không có mỹ phẩm dưỡng da để rửa mặt nữa chứ.
Tiêu Tiểu Tiêu tuy ngày thường có quan hệ không tốt với mọi người trong lớp, nhưng cô cũng có bạn thân của riêng mình.
Khi cô ấy gia nhập, Đường Mộng Tình đương nhiên cũng đi cùng.
Thế là một cảnh tượng kỳ quái đã diễn ra: ban ngày huấn luyện, hai bên vẫn cứ đối đầu nhau, đấu võ mồm với nhau như thường, nhưng đến tối lại tụ tập lén lút đi ăn khuya cùng nhau.
Thêm hai người, khẩu phần ăn tất nhiên phải nhiều hơn, nhưng đối với Lâm Nhan Tịch mà nói, cũng không phải không có điểm tốt.
Tuy khẩu phần ăn tăng lên, nhưng số người cũng nhiều hơn.
Sau khi đi cùng cô một lần, Tiêu Tiểu Tiêu cũng không làm kẻ ăn bám, mà thay phiên nhau đến nhà ăn với Lâm Nhan Tịch.
Trước đó còn hơi lo lắng việc hai người họ gia nhập sẽ gây ra rắc rối gì, bây giờ thấy Tiêu Tiểu Tiêu tích cực như vậy, cô cũng yên tâm phần nào.
Không biết là do nhận ra các cô không giống những người khác, hay là phát hiện vấn đề từ nhà ăn, mà mấy ngày sau, Dư Phỉ cuối cùng cũng nhận thấy có gì đó bất thường.
Hôm nay sau khi tập thể dục buổi sáng, cả lớp không được đưa thẳng đến nhà ăn như mọi khi.
Cả đám người đã đói meo cả đêm, lúc này ngoài sự mệt mỏi sau buổi tập, bụng còn đói đến mức dán chặt vào lưng, ai nấy đều nóng lòng muốn “hẹn hò” với nhà ăn.
Ngược lại, mấy người Lâm Nhan Tịch vì đã lén ăn no vào nửa đêm qua, lại quen với cường độ huấn luyện hiện tại, nên trạng thái lúc này vẫn khá tốt.
Nhưng càng như vậy, mấy người họ lại càng trở nên đặc biệt trong hàng ngũ.
“Hôm nay sao thế nhỉ, không ăn sáng là chết đói mất.” Những người khác căn bản không có tâm tư để ý đến sự khác biệt của họ, toàn bộ tâm trí đều đặt trên cái bụng của mình.
Vừa rồi không ai nhắc thì thôi, bây giờ đột nhiên có người lên tiếng, mấy người đều có chút không chịu nổi, thế là lập tức có người hùa theo, “Tôi cũng đói sắp ngất rồi đây.”
Ngay lúc mấy người đang bàn tán sôi nổi, một giọng nói đột nhiên vang lên, “Ồn ào cái gì, điều lệnh đội ngũ học để đâu hết rồi?”
Tiếng quát lạnh này khiến tất cả mọi người, bất kể là thật sự sắp đói xỉu hay đói chết, đều sợ đến mức ngậm miệng lại ngay lập tức, ai nấy đều đứng nghiêm trang, chỉ dám len lén liếc nhìn cô.
Và khi thấy sắc mặt Dư Phỉ đã đen như đít nồi, họ lại càng không dám nhắc đến chuyện đói bụng nữa.
Tuy tất cả đã đứng nghiêm chỉnh, nhưng sắc mặt Dư Phỉ vẫn khó coi như cũ.
Cô đi đến trước hàng ngũ, lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người một lượt.
Không biết có phải ảo giác không, Lâm Nhan Tịch cảm thấy ánh mắt của cô dừng lại trên người mình một chút.