Hệ thống: “Đinh! Phát hiện giá trị hắc hóa giảm mười phần trăm. Chỉ số hắc hóa hiện tại: sáu mươi phần trăm.”
Tô Đường vui đến mức suýt bật khóc. Dù nàng cũng không biết rốt cuộc mình đã chạm trúng điểm nào của hắn.
Tâm trạng của Tần Lệ tốt đến mức có thể nhìn ra bằng mắt thường. Tô Đường nhân cơ hội đưa ra chút yêu cầu nhỏ: “Hoàng thượng, lát nữa chúng ta ăn gì?”
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh. Tần Lệ liếc nàng một cái, không nói gì. Sau đó liền nghe nàng tiếp lời: “Người thấy thịt nướng thế nào?”
Chỉ cần nghĩ tới việc đặt miếng ba chỉ béo ngậy lên trên than đỏ, nghe tiếng mỡ tí tách, thôi cũng đủ khiến người ta thèm nhỏ dãi rồi.
Sau đó, Tần Lệ nhìn nàng mà cười như không cười: “Thái y bảo ngươi phải ăn ít đồ dầu mỡ, ăn nhiều món thanh đạm hơn, ngươi quên rồi sao?”
Khoảng thời gian này, miệng Tô Đường nhạt đến mức sắp phai cả vị giác. Ban đầu nàng còn không thấy có gì, dù sao đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng làm ra, tuy thanh đạm nhưng vẫn rất tươi ngon. Thế nhưng ăn mãi, dù có ngon đến đâu cũng phải ngán.
Nàng ủ rũ nhìn Tần Lệ, run run giơ một ngón tay lên: “Chỉ một lần này thôi, không được sao?”
Tiểu gia hỏa yếu ớt đáng thương nhìn sang, suýt chút nữa đã khiến Tần Lệ mềm lòng. Cũng may hắn kịp nhớ tới lời dặn của thái y, sắc mặt lập tức sa sầm, lòng dạ sắt đá nói: “Không được.”
Thân thể nàng thật sự quá kém. Ngay cả những vị thuốc đại bổ cũng không dám dùng cho nàng, chỉ có thể chậm rãi bồi dưỡng từng chút một. Huống hồ trước đó không lâu nàng còn dám chạy đi uống rượu, rõ ràng chẳng hề coi thân thể mình ra gì. Nghĩ đến đây, chút thương xót trong lòng Tần Lệ lập tức tan sạch.
Tô Đường tức đến méo cả mặt. Nàng rất rõ thân thể mình thế nào, chưa tới lúc, hệ thống tuyệt đối sẽ không để nàng chết. Nếu không phải ngày nào cũng bị hắn ép, đến cả thuốc nàng cũng chẳng muốn uống.
Con người vốn là như vậy. Khi người khác đối xử không tốt với mình, sẽ luôn nơm nớp lo sợ. Nhưng một khi bắt đầu được cưng chiều, lại không nhịn được mà sinh chút tính khí.
Tô Đường sầm mặt, tức giận ra mặt. Thế nhưng bộ dáng ấy rơi vào mắt Tần Lệ, lại thành ra sinh động đáng yêu.
Dù tay hắn vẫn nắm tay nàng, nhưng nhớ tới cảm giác khi nãy nàng ngã vào lòng mình, hắn lại nảy ra ý muốn kéo nàng vào ngực thêm lần nữa.
“Giận rồi à?” Nói xong, Tần Lệ chợt cười ngâm ngâm: “Ngươi thấy sau đầu xuân, trẫm lập hậu có được không?”
Một tiếng sét giữa trời quang, nổ đến mức cả người Tô Đường cũng không ổn nữa.
Nàng đờ mặt, cố hết sức giữ bình tĩnh, chậm rãi nói: “Không tốt.”
Tần Lệ nhíu mày, sắc mặt hơi trầm xuống: “Vì sao lại không tốt?”
Trong lòng Tô Đường thầm nghĩ, chuyện này mà tốt cho nổi sao? Bọn họ cùng một tổ tông đấy! Dẫu cho cả triều văn võ có khuyên không nổi hắn, vậy người trong thiên hạ sẽ nhìn chuyện này thế nào? Đến lúc ấy, lỡ lại chọc hắn nổi giận, lại hắc hóa, thì chẳng phải mọi cố gắng của nàng đều đổ sông đổ bể hay sao?
Tần Lệ dừng bước, dáng vẻ như thể nàng không mở miệng thì hắn cũng không đi nữa.
Trước đây An Nghi quận chúa ngốc nghếch, nàng còn có thể lấy mấy cớ qua loa cho xong. Nhưng giờ mà còn dùng những cái cớ ấy nữa, chẳng khác nào coi hắn là kẻ ngốc. Bởi vậy, nàng chỉ đành nói thật: “Hoàng thượng, người đừng quên, ta cũng mang họ Tần.”
Nghe vậy, Tần Lệ lập tức thu lại vẻ âm trầm ban nãy, thong thả vuốt ve tay nàng, khóe môi hơi cong lên: “Không sao, dù gì trẫm cũng không phải con của tiên hoàng.”
Tô Đường kinh hãi đến cực điểm. Đôi mắt nàng vốn đã tròn, lúc này vì quá đỗi chấn động mà càng mở to hơn, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.