Nghĩ đến đây, hắn chợt nheo mắt lại. Từ trước đến nay, hắn chưa từng để đám huynh đệ của mình vào mắt, bởi bọn chúng quá vô dụng, chẳng đáng nhắc tới. Nhưng nếu là nàng, một khi bị hắn ép đến nóng nảy, rốt cuộc sẽ làm ra chuyện gì?
Tần Lệ như vừa tự tìm được cho mình một đối thủ xứng tầm, phút chốc lại thấy hứng thú. Đôi mắt đen thẳm của hắn thoáng hiện lên mấy phần u ám.
Tô Đường khẽ rùng mình. Cảm giác ấy chẳng khác nào bị một con mãnh thú nhắm trúng, không còn đường nào để trốn.
Nàng cau mày, vừa muốn nói gì đó, ai ngờ Tần Lệ chẳng biết lại nổi cơn điên gì, đột nhiên bước đến bên cạnh rồi đỡ nàng dậy.
“Nếu đã biết trẫm lo lắng, sao còn tùy hứng đến mức ngay cả bữa sáng cũng không dùng?” Hắn cười nói, rồi lại sai người dọn thiện.
Sự quan tâm đến quá đột ngột này, nhất là nụ cười quỷ dị trên mặt hắn, khiến Tô Đường chỉ thấy da đầu tê dại.
Tên cẩu hoàng đế này lại đang định bày trò gì nữa đây?
Đồ ăn rất nhanh đã được dọn lên, nhưng Tô Đường nhìn những món ngon bày đầy trên án kỷ, đột nhiên chẳng còn chút khẩu vị nào.
Tần Lệ ngồi một bên, thấy nàng không động đũa, liền nhướng mày: “Không hợp khẩu vị sao?”
Hắn thấy nàng không đáp, chỉ hờ hững nói: “Hôm nay kẻ nào ở Ngự Thiện Phòng xuống bếp, kéo hết ra ngoài chém.”
Tô Đường phát điên mất thôi. Nàng chỉ chần chừ trong một thoáng, vì cảm thấy tên cẩu hoàng đế này đột nhiên trở nên dễ nói chuyện, biết đâu trong đồ ăn đã bị hắn giở trò gì đó. Hạ độc thì chắc là không đến mức, dù sao nàng cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Nhưng với cái tính xấu xa của hắn, nhỡ đâu hắn động tay vào nguyên liệu nấu ăn, thí dụ như viên thịt nhỏ kia, thật ra lại là thịt người làm thành, đợi nàng ăn xong rồi mới chậm rãi kể cho nàng nghe...
“Khoan đã, thần đâu có nói là không ăn, chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?” Giọng Tần Lệ lạnh tanh, nghe như thể chỉ cần nàng nói sai một câu, hắn sẽ lôi nàng ra ngoài chém cùng đám ngự trù kia ngay lập tức.
Tô Đường cảm thấy sau gáy lạnh buốt. Ban đầu nàng còn nghĩ mình sẽ không chết, nhưng nhớ lại mức độ phát điên của hắn, biết đâu hắn chẳng buồn truy xét, cứ thế một đao chém nàng luôn cũng nên.
“Hoàng thượng còn chưa động đũa, thần nào dám ăn trước.”
Nàng vốn quen tùy ý. Khi trước, tiên đế tuy có lòng nâng đỡ rồi giết bỏ, nhưng ít nhất ngoài mặt vẫn đối đãi với nàng cực tốt, bởi vậy đôi khi nàng cũng để lộ vài phần thật lòng. Tỉ như làm nũng, tỉ như giận dỗi than phiền đôi câu, hoặc cũng có khi sảng khoái mà cười lớn.
Tần Lệ đã nhìn quen đủ mọi gương mặt giả dối, chỉ riêng vật nhỏ trước mắt này lại dường như từ đầu đến cuối vẫn luôn như thế. Người đời ai cũng phải tìm kẽ hở mà sống, cớ sao chỉ có nàng là sống thoải mái đến vậy?
Hắn nhìn nàng, ngón tay khẽ vê nhẹ, cuối cùng cầm đũa lên, trực tiếp gắp một viên thịt nhỏ nhét vào miệng nàng, cười nhạt nói: “Từ khi nào An khanh lại xa cách với trẫm như vậy?”
Đồ ăn của Ngự Thiện Phòng vốn là dâng lên Hoàng thượng, chẳng ai dám qua loa, nên viên thịt này quả thật mềm ngon vô cùng. Nhưng với Tô Đường lúc này, có là sơn hào hải vị nàng cũng chẳng nếm ra mùi vị gì nữa.
Không phải chứ, sự thay đổi của ngươi cũng quá gượng gạo rồi đấy. Hôm qua còn hận không thể giết chết nàng, hôm nay đã cười tươi như hoa. Huống chi, từ bao giờ nàng thân cận với hắn đâu?
Nàng chậm rãi nhai nát viên thịt trong miệng rồi nuốt xuống bụng, vốn không muốn mở lời, đang định lấp liếm cho qua thì Tần Lệ lại cất tiếng: “Thịt này ngon không?”