Quản sự bà tử vừa dứt lời, bầu không khí trong đại sảnh phút chốc trở nên tĩnh lặng.
Chỉ có Chu lão phu nhân là chưa rõ đầu đuôi ra sao, còn Tuy An vương phi thì không hiểu vì sao bản thân lại theo bản năng quay đầu nhìn về phía Nguyên Chi.
“Ngươi vừa nói gì? Nữ tử nào? Gọi là gì?”
Ai trong vương phủ lại không biết, người từng được đính hôn với Nguyên gia trước đây chính là Đại Lang quân. Hai nhà từng đàm luận chuyện hôn sự, người được chỉ hôn cũng là Đại Lang quân cùng Nguyên nương tử.
Nào ngờ hai người ấy như có duyên mà không có phận. Rõ ràng là hôn sự đã định, miệng có chước, thân có hôn ước, gọi là thiên tác chi hợp.
Vậy mà ngày tương kiến hôm ấy lại bị đôi bên cố ý phá hỏng. Hôn sự tuy không thành, nhưng việc đã xem mặt lại chẳng thể coi như chưa từng.
Giờ để Nguyên Chi nghe thấy việc này, chẳng phải là khiến nàng khó xử hay sao?
Quản sự bà tử run giọng đáp: “Là… là Đại Lang quân không cho ai đến gần. Chỉ thấy hắn rất chăm sóc vị cô nương kia. Ta… ta cũng không nghe rõ tên gọi nàng ta là gì.”
“Đồ vô dụng!” – Tuy An vương phi nổi giận quát, liếc xéo bà tử một cái đầy bất mãn.
Nhưng ngoài dự đoán, trong lúc ánh mắt nàng lướt qua Nguyên Chi ngồi một bên, lại thấy thần sắc của nàng vẫn thản nhiên như cũ, không một chút kinh ngạc hay rối loạn.
Tuy An vương phi vì thế truy hỏi: “Người đâu rồi?”
“Dạ… đang đi về phía bên này.”
Tuy An vương phi cất tiếng: “Đi, mời hắn đến đây. Nói ta có chuyện cần hỏi.”
Quản sự bà tử vội vã lui xuống. Chu lão phu nhân thì không tiếp tục đứng ngoài, liền hỏi:
“Sao vậy? Cớ gì bỗng dưng giận dữ như thế?”
Tuy An vương phi nghẹn lời, khó xử đáp: “Không có gì đâu, cô mẫu… người không rõ chuyện…”
Vì Nguyên Chi vẫn còn ở đây, Tuy An vương phi rốt cuộc cũng không nói thẳng ra được.
Nói đến hôn sự trước kia, thật ra vương phủ còn là bên có lỗi với Nguyên gia. Nguyên gia vẫn luôn mong muốn kết thân với vương phủ. Hôm đi chùa Đông Lâm, ai nấy đều cho rằng cơ hội ấy là thời điểm thích hợp, không ai ngờ lại xảy ra bất trắc khiến hai bên bỏ lỡ.
Dù sau đó hôn sự không thành, Nguyên gia vẫn đích thân đến cửa tạ lỗi, hy vọng có thể tiếp tục duyên phận.
Ai ngờ bên vương phủ lại có người đổi ý.
Giờ đây Nguyên Chi đang làm khách tại phủ, mà bên kia Đại Lang lại bất ngờ đưa một nữ tử khác về – chẳng phải đồng nghĩa với việc hắn không hề xem trọng Nguyên Chi? Hôn sự năm xưa cũng chính là do hắn cưỡng ép chối bỏ?
Nếu để Nguyên Chi trở về cáo lại với Nguyên gia, e rằng nhà bên kia sẽ nổi giận, trách vương phủ không biết rõ ngọn ngành, tùy tiện chia uyên rẽ lứa.
Thật khó xử xiết bao!
Tuy An vương phi chỉ biết thở dài, hết hơi này đến hơi khác. Trước mặt Chu lão phu nhân, nàng cuối cùng cũng không nói ra điều gì, chỉ lắc đầu:
“Cô mẫu cũng đừng hỏi nữa… Chi bằng cùng ăn điểm tâm cho khuây khoả.”
Bà ta lại quay sang: “A Chi, ngươi cũng nếm thử đi.”
Lúc này, đã không còn cách nào khác, Tuy An vương phi chỉ có thể mượn chuyện này để trấn an lòng người.
Cửa chưa được bao lâu thì đã có bóng người xuất hiện.
Ngoài quản sự bà tử, còn có một vị thiếu niên trẻ tuổi tuấn tú – chính là Thương Đại Lang quân – và một nữ tử vóc dáng yểu điệu, đang từ xa chậm rãi tiến vào.
Ánh mắt mọi người đổ dồn lại, lập tức nhận ra Thương Thảo An chăm sóc nàng kia quá mức ân cần. Không chỉ để nàng ta đi trước dẫn đường, còn ân cần dặn dò cẩn thận từng bước.
Hắn khẽ đỡ tay nàng ta sau lưng, sợ nàng ta trượt chân mà ngã.
Sau khi hai người bước vào, ánh sáng từ ngoài hắt vào khiến khuôn mặt họ có phần bị che khuất. Nhưng ngay cả như thế, Nguyên Chi vẫn nhận ra rõ ràng gương mặt của nữ tử đang đi cạnh Thương Thảo An.
Nàng ta có dung mạo xinh đẹp rực rỡ như hoa như ngọc, ngũ quan thanh tú, khí chất nhã nhặn dễ mến. Cùng nam tử bên cạnh cao lớn, chính trực đứng một chỗ, một người tựa đóa hoa trên cành, một người như tùng bách giữa núi Thương Sơn.
Thật đúng là “trai tài gái sắc”, càng nhìn càng xứng đôi.
Nếu giờ này Bình thị có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra ngay: nữ tử này chính là người mà bà từng thấy hôm đó tại chùa Đông Lâm, ở gốc cây hoa bên hành lang, bên cạnh người nam tử không thể nghi ngờ là Thương Thảo An.
Điều này chứng tỏ, hôm đó hắn không phải thực sự có việc, mà là đi cùng người khác.
May mà Nguyên Chi từ kiếp trước trở về kịp thời, kiên quyết không đến điện Quan Âm. Nếu không thì chẳng phải là tự rước lấy nhục nhã sao?
“Các An, chuyện này là sao vậy?” – Tuy An Vương phi thắc mắc nhìn hai người đang bước vào.
Dù đây là lần đầu kiếp này Nguyên Chi và Thương Thảo An đứng gần nhau như vậy, nhưng hắn từ đầu đến cuối vẫn không liếc nhìn nàng dù chỉ một cái. Hoặc có thể nói, ngay từ lúc bước vào, hắn đã giữ vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt chỉ dừng qua Tuy An Vương phi và Chu lão phu nhân, rồi nói:
“Xin Vương phi yên tâm, vị này là con gái của Bộc Quốc Công – Đại học sĩ tiền triều – tên là Duy Chân. Hôm nay nàng đến bái kiến Vương phi.”
“Còn đây là Chu lão thái quân.”
Nữ tử được nhắc tới chớp đôi mắt linh động, dịu dàng cúi người hành lễ: “Duy Chân bái kiến Vương phi, bái kiến lão thái quân.”
Hành lễ xong, nàng ta lại nghiêng đầu nhìn Nguyên Chi một chút, như đang thắc mắc vì sao Thương Thảo An không giới thiệu nàng.
Nhưng nàng ta lại rất nghe lời – Thương Thảo An nói gì, nàng ta làm y như vậy.
Tuy An Vương phi thoáng sửng sốt: “Ngươi là con gái của Bộc Quốc Công…?”
Không phải bà kinh ngạc vô cớ, mà là vì Bộc Quốc Công – vị Đại học sĩ danh vọng triều đình – từng là nghĩa phụ của Thương Thảo An.
Nói cách khác, vị Duy Chân cô nương này chính là muội muội nuôi của Thương Thảo An khi hắn còn ở Thương gia.
“Ngươi… ngươi lớn như vậy rồi sao?”
Thời điểm Thương Thảo An bị mang đi nhận tổ năm ấy, Tuy An vương phi từng gặp Thương Duy Chân một lần. Khi đó nàng ta vẫn còn bé, sau này cũng không gặp lại.
Đến năm trước, khi Thương Thảo An hồi phủ, bên cạnh hắn không có ai khác, Tuy An vương phi cũng không hỏi.
Giờ đây, như thể nhìn thấu nghi hoặc của bà, Thương Thảo An bình thản nói:
“Dưỡng phụ mất, Duy Chân thương tâm quá độ, vẫn luôn ở thôn trang tĩnh dưỡng. Gần đây bên kia không yên, có kẻ xấu gây chuyện, hại đến người vô tội. Ta lo nàng gặp nguy nên mới đón nàng vào phủ.”
Thì ra là vậy.
Đời trước, Nguyên Chi cũng không biết phụ thân Nguyên Vanh bao nuôi ai ở bên ngoài, giống như nàng cũng không biết người mà Thương Thảo An để trong lòng rốt cuộc là ai.
Bên cạnh hắn, từ đầu đến cuối, chỉ có vị muội muội dị mẫu(khác mẹ) này.
Cũng trong khoảng thời gian đó, Thương Duy Chân ở lại vương phủ. Đời trước Nguyên Chi khi đó còn tưởng nàng ta từ nhỏ đã lớn lên ở đây.
Nơi này hạ nhân đối với nàng ta còn cung kính cẩn trọng hơn với Nguyên Chi, Thương Duy Chân lại gọi nàng là “tẩu tẩu”, khi đó Nguyên Chi thật sự cho rằng hai người các nàng chỉ là quan hệ chị dâu em chồng.
Nhưng về sau, mỗi lần Thương Duy Chân và Nguyên Chi ở cùng một chỗ, Thương Thảo An đều sẽ xuất hiện, ánh mắt lạnh như băng, mang theo chút không hài lòng.
Rồi rất nhanh sẽ tìm một cái cớ, bảo người đưa Thương Duy Chân đi, sau đó ở chung với Nguyên Chi không được bao lâu, liền đuổi nàng rời đi.
Sau khi thành thân, thái độ hắn đối nàng vẫn luôn là vậy.
Mấy năm trôi qua, quan hệ giữa Nguyên Chi và Thương Duy Chân cũng chỉ duy trì ở mức không nóng không lạnh, rồi khi Nguyên Chi và Thương Thảo An viên phòng lần đầu, Thương Duy Chân liền chuyển ra khỏi vương phủ.
Mới thời gian đầu khi Thương Duy Chân chuyển ra khỏi phủ, Nguyên Chi từng hoài nghi Thương Thảo An rằng có phải hắn cũng giống phụ thân Nguyên Vanh, nuôi dưỡng một nữ nhân khác bên ngoài hay không.
Nhưng khi nàng cho người đi tìm hiểu, tất cả đều nói không có. Ngoài việc vào triều làm việc và nhận mệnh thượng ban, Thương Thảo An thỉnh thoảng chỉ đến thăm Thương Duy Chân, ngoài ra chưa bao giờ ghé chỗ nào khác.
Bởi vậy, nàng chỉ biết Thương Thảo An có người trong lòng, nhưng lại không dám xác định đó có phải là nàng ta hay không.
Có lẽ nàng từng nhìn ra manh mối, nhưng lại tự lừa chính mình bằng vẻ ngoài giả ý tốt đẹp của người khác, tưởng rằng chỉ là huynh muội tình thâm, lớn lên bên nhau nên cảm tình bền chặt.
Hiện tại, nàng đã hoàn toàn hiểu rõ.
Huynh muội tình thâm, đúng là “tình thâm”, nhưng lại là tình cảm của nam với nữ, chứ không phải tình thân ruột thịt.
Người Thương Thảo An để trong lòng —— là Thương Duy Chân.
Ánh mắt bên cạnh mang theo vài phần vi diệu, Thương Duy Chân không khỏi liếc nhìn Nguyên Chi một cái.
Gương mặt nữ lang thanh lãnh chỉ khẽ cong môi, tránh đi ánh mắt của bọn họ, thản nhiên nhìn sang nơi khác, giống như trên cành cây ngoài cửa sổ có gì đó thú vị, từ đó về sau cũng không nhìn về phía họ nữa.
Tuy An vương phi nói: “Nếu thôn trang bên kia thật sự không ổn, dọn đi cũng được. Nhưng con định an trí Thương nương tử ở viện nào trong phủ?”
“Tây sương phòng là nơi Nhị muội và Tam muội con ở, Hỉ Thước viện là viện của Đại muội con. Nếu con yên tâm để các muội ấy làm bạn, vậy có thể…”
Nhưng Thương Thảo An lại đem toàn bộ lời bà nói phủ định: “Không cần phiền như vậy, để Duy Chân dọn đến Thư Hành cư là được.”
“Thư Hành cư? Vậy chẳng phải là viện con đang ở sao, chuyện này……”
Tuy An vương phi ngập ngừng, chẳng biết có nên làm vậy hay không, suy xét xem chuyện này có hợp quy củ hay không.
Nói theo lẽ thường, Thương Thảo An từng là con nuôi của Thương Tông Bình, cho dù đã được đón về, cũng là huynh trưởng khác họ của Thương Duy Chân.
Cho nên dù là huynh muội, ở chung một chỗ cũng không có gì không phải.
Đúng lúc này, thanh âm nhỏ nhẹ thì thầm bên cạnh truyền tới khiến Tuy An vương phi đang an bài chỗ ở cho Thương Duy Chân không khỏi quay đầu nhìn thoáng sang.
Bà ta khẽ nhíu mày, như không muốn thấy cảnh này, không kìm được thấp giọng oán giận: “A cô đối với Nguyên Chi thật đúng là quá mức ân cần.”
Câu này làm Thương Thảo An, người vẫn luôn cố ý làm ngơ mọi động tĩnh bên cạnh, khẽ liếc mắt.
Chỉ thấy bậc trưởng bối của hắn, Chu lão phu nhân, đang giữ tay nữ tử bên cạnh, bưng một đĩa bánh trà, vỗ nhẹ tay nàng, ý bảo nàng ăn.
Nguyên Chi kinh ngạc nhìn sang phía Chu lão phu nhân rồi cầm một miếng bánh nhỏ, bàn tay trắng mảnh, lúm đồng tiền thoáng hiện, đường nét ngũ quan thanh lãnh như ngọc, động tác lại mềm mại sinh động.
“Ngon không? Ta thấy ngươi cứ nhìn ra ngoài kia, chim chóc kêu ầm ĩ chắc là phiền lòng lắm rồi đi?” Chu lão phu nhân cười đùa.
Người từng gả cho hắn, trong nháy mắt hoàn toàn không biết gì mà đáp lại: “Ngon ạ, lão phu nhân cũng ăn thử đi.”
Nàng bẻ một nửa, cứ thế đưa cho Chu lão phu nhân.
Như muốn phá tan bầu không khí hòa thuận tĩnh lặng này, Tuy An vương phi bỗng nâng giọng: “Vậy thì để Duy Chân nương tử ở viện của con đi.”
Quả nhiên, phía bên kia đều bị hấp dẫn, Nguyên Chi và Chu lão phu nhân đồng loạt đưa mắt nhìn sang.
Thương Thảo An nhìn nàng một cái, rồi dời mắt đi.
Nhưng Tuy An vương phi chưa dừng lại, nhân cơ hội nói: “Con và Duy Chân còn chưa chào hỏi Nguyên nương tử đâu.”
Hiện giờ Lý Ngật và Lý Hàm Linh đều không có mặt, người trẻ tuổi lại ít, muốn dời đi chú ý của Chu lão phu nhân khỏi Nguyên Chi, chỉ có thể để hai người này chen vào.
Tuy An vương phi nói: “Nguyên nương tử về sau chính là đệ muội của con, cũng nên lên tiếng gọi nhau một tiếng, bằng không sau này thành người một nhà, ai cũng không quen biết ai.”
Cho dù biết Thương Thảo An và Nguyên Chi từng suýt thành hôn, Tuy An vương phi vẫn nói như vậy. Sau đó bà cười nắm lấy tay Thương Duy Chân kéo đến: “Duy Chân, đến đây, ta giới thiệu cho ngươi.”
“Vị này chính là Nguyên nương tử, nàng là con gái của trung thư thị lang. A Chi, đây là Thương nương tử, nàng là muội muội của Các An.”
“Còn nữa, nó chính là Các An.”
Dưới sự sắp xếp của Tuy An vương phi, cuối cùng Nguyên Chi và Thương Thảo An cũng phải đối diện nhau, dù cả hai đều không hề muốn.
Nguyên chi khẽ ngẩng mắt, còn Thương Thảo An thì rõ ràng cũng không thích tình huống này, hàng mày chau lại, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua, như thể thật sự chỉ là lần đầu gặp mặt, không hề có chút tình cảm dây dưa nào của kiếp trước.
Trong mắt hắn không có bóng dáng phu thê từng chung chăn gối, chỉ còn lại sự xa cách và không muốn để Thương Duy Chân với nàng có liên hệ.
Hắn chỉ hờ hững kêu một tiếng, “Nguyên nương tử.” Rồi toàn bộ tầm mắt lại rơi trên người Thương Duy Chân.
Phong độ quân tử, như gió lạnh quét qua.
Thứ Thương Thảo An dành cho nàng, chỉ có hờ hững cùng lạnh lùng kéo dài không dứt.
Biết rõ chân tướng thì sẽ cho rằng Thương Thảo An là đang giữ lễ, bởi giờ nàng đã xem mắt với Lý tam lang và Lý tứ lang, nên cần giữ khoảng cách.
Không biết chân tướng, hẳn sẽ tưởng rằng hai người vốn dĩ xa lạ, chưa từng có liên can.
Nếu đã vậy, diễn thì diễn cho trọn.
Nguyên Chi hơi nghiêng người, dáng vẻ mềm mại như cành liễu không nhìn Thương Thảo An, quay sang Thương Duy Chân, nhẹ giọng hành lễ:
“Thương nương tử, rất vinh hạnh được gặp.”