Kha Chính Đông còn nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp Nguyễn Miên Miên, cô gái nhỏ ngoan ngoãn ngồi ở góc quán cà phê, chiếc váy dài màu trắng tinh khôi tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng cân đối của cô rất đẹp, vì điều hòa trong quán cà phê hơi thấp nên cô khoác thêm một chiếc khăn choàng tua rua họa tiết hoa bên ngoài, mái tóc dài đen bóng, mềm mại buông xuống hai bên, che đi một nửa khuôn mặt xinh đẹp.
Là hình mẫu mối tình đầu lý tưởng của mọi người đàn ông, Kha Chính Đông nhất thời nhìn đến ngây người...
Hai người ăn tối xong, đã gần tám giờ, trời dần tối lại.
Đối với Kha Chính Đông mà nói, trước đây thời điểm này chính là lúc bắt đầu cuộc sống về đêm nhưng từ khi kết hôn, anh cũng không còn đến những nơi hỗn độn ấy nữa, mà tập trung về nhà kèm bà xã.
Cả hai trở về căn hộ ở trung tâm thành phố, vừa ăn xong món Sứu, Miên Miên cảm thấy cổ hơi khó chịu nên vội vã đi tìm đồ uống lạnh. Khi cô vừa mở cửa tủ lạnh, đã bị Kha Chính Đông đứng sau lưng ngăn lại. Anh đưa cho cô một ly nước ấm và nhẹ giọng nói: "Uống cái này."
Miên Miên bất lực, chỉ đành ngoan ngoãn nhận lấy ly nước.
Tay Kha Chính Đông vẫn không buông ly nước, anh nửa đút cho Miên Miên uống hết cả ly nước lớn, nghe thấy những âm thanh "Cục cưng cục cưng" nhỏ phát ra từ miệng cô, anh cũng cảm thấy miệng khô lưỡi cháy.
"- Hừm-" Uống xong ly nước, Miên Miên cảm thấy toàn thân dễ chịu hơn chút, vừa định đi tắm nhưng cơ thể lại bị người đàn ông cao lớn phía sau đột nhiên giữ chặt trước tủ lạnh. Kha Chính Đông áp sát vào lưng Miên Miên, hơi thở nóng rực của anh phả ra quấn quanh cổ cô, đôi mắt anh dần trở nên sâu thẳm...
Khí hậu mờ ám, tư thế mờ ám... Tất cả những điều này Miên Miên quá quen thuộc, đây là dấu hiệu phát tình của tên sói giao này.
"Chính Đông... ơi... tôi muốn đi tắm..." Miên Miên còn chưa nói hết, đã bị cảm giác nóng rực đột ngột xuất hiện trên cổ làm cho sợ hãi, môi Kha Chính Đông nóng hổi, anh sâu sắc hôn lên cổ cô, thỉnh thoảng đưa lưỡi liếʍ lap vùng nhạy cảm của cô, khiến Miên Miên liên tục rùng mình.
Người đàn ông cao lớn ôm chặt người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, đôi môi nóng bỏng không ngừng hôn khắp mọi nơi trên cổ cô, thưởng thức tất cả sự ngọt ngào của cô. Da Miên Miên rất trắng, chỉ cần chạm vào đã đỏ nên thường khi hai người ân ái, Miên Miên đều không cho phép Kha Chính Đông chạm vào cổ cô, vì sợ khi ra ngoài sẽ bị người khác nhìn thấy. Nhưng Kha Chính Đông lại đặc biệt mê đắm đoạn cổ nhỏ nhắn này, càng không cho phép chạm, anh càng muốn áp sát, anh chôn đầu vào giữa cổ cô, hấp thụ toàn bộ sự mềm mại của cô, cảm giác lúc này hai người mới gần gũi nhất.
"Bà xã... bà xã... bà xã... " Kha Chính Đông vừa hôn vừa thì thầm không ngừng, giống như một đứa bé đói bụng, nài nỉ, dỗ dành và làm nũng Miên Miên...
"Không được, em chưa tắm." Miên Miên liên tục đẩy anh ta ra, muốn thoát khỏi sự dính chặt của anh ta nhưng Kha Chính Đông thật sự bám chặt đến mức cô không thể đẩy anh ta ra được.
"Bà xã, anh chưa no... " Người đàn ông lẩm bẩm, áp sát cơ thể mình vào cô ấy hơn, đôi tay không yên phận đã di chuyển đến trước ngực cô, cởi hai nút áo sơ mi và qua lớp áo lót, anh ta nhẹ nhàng xoa nắn.
Lần trước vì sự việc trên ban công, bà xã đã tức giận đưa anh ta vào danh sách đen, ba ngày liền không thèm để ý đến anh, thậm chí còn không cho anh vào phòng ngủ vào ban đêm, khiến anh ta mỗi tối chỉ có thể ôm gối có mùi hương của bà xã để an ủi bản thân.