Biệt thự vùng ngoại ô phân thành ba tầng, không khí mới mẻ, phá lệ yên tĩnh.
Điều hoà trong biệt thự ấm áp, Thời Thanh nâng bụng lớn nằm trên đùi Thiệu Khiêm, uể oải xem tivi.
"A a a... Con mẹ nó anh a... Còn không dừng lại...... Ứm......"
Thanh niên mang theo tiếng khóc nức nở quanh quẩn trong biệt thự, kế tiếp một tiếng mắng to, tiếng cơ thể va chạm dập giã càng thêm liên miên.
Lần đầu tiên nghe thấy thanh âm này Thời Thanh đã ngượng ngùng xông về phòng, nhào vào lòng Thiệu Khiêm, nhưng sau khi nghe nhiều rồi cậu cũng không còn cảm giác gì nữa.
Điều duy nhất cậu phải cảm thán chính là, hai anh em này như nhau đều có thể lực như quái vật, khiến Liễu Nguyên người luôn luôn như mặt trời nhỏ cũng bị dập khóc chửi thề, thực sự quá mức lợi hại!
"Không xong! Ha a, bé ngoan, kẹp chặt quá, thả lỏng chút!"
Nam nhân thô nặng thở một tiếng, âm thanh da thịt đánh vào nhau lại truyền ra, không cần nhìn cũng biết bên trong chiến đấu kịch liệt cỡ nào!
Sở dĩ mọi chuyện phát triển thành dạng này, hoàn toàn đều do Thiệu Khiêm tiện miệng nói một câu.
Nguyên văn là như vầy.
"Năm nay trong nhà có hai người mang thai, thân thể Lâm Diên không tốt, mùa đông cần chăm sóc cẩn thận hơn." Ánh mắt Thiệu Khiêm hoài nghi nhìn chằm chằm Tiêu Khải An một lúc lâu, "Cậu...... Cùng Liễu Nguyên cũng đã mấy năm rồi? Chẳng lẽ là có vấn đề gì?"
Có thể là vì biểu hiện ra khí thế dũng mãnh của mình, biệt thự cứ thế chậm rãi thay đổi, bên trong suốt ngày quanh quẩn tiếng làʍ t̠ìиɦ, may là đang ở vùng ngoại thành, Thiệu Khiêm tài đại khí thô mua luôn nửa cái núi, nếu không người ta còn tưởng rằng bọn họ đang kinh doanh bất hợp pháp trong này.
Thời Thanh ngáp một cái, sau đó quay người đi ngủ, bụng đã bảy tháng nên có chút nặng, Thời Thanh lật qua nhiều lần, vẫn không có cách nào đứng dậy, đành phải xin Thiệu Khiêm giúp đỡ, chợt thấy sắc mặt anh ta đen hơn đít nồi.
"Tiêu Khải An!" Thiệu Khiêm âm trầm nói, "Con mẹ nó đừng có làm bừa ở trong biệt thự, ngày mai cút ra ngoài cho tôi!"
Tiêu Khải An đang đè ép người bên dưới thân không ngừng phọt tinh, sau khi dừng lại, cúi đầu nhìn nước miếng nước mắt đã tràn đầy mặt mũi Liễu Nguyên, cửa bướm cậu ta đã sưng không ra hình dáng, xem ra là nhận yêu thương quá độ, nếu như đổi thành người khác, sợ là đã sớm không xong.
Hắn rút cá chà bặc còn đang bán cương ra, mất đi gậy thịt ngăn chặn miệng lỗ, lập tức ọc ra một cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc, Tiêu Khải An nhìn thấy nhíu chặt mày.
"Chảy ra hết rồi, sao không kẹp chặt lại?" Hắn nói như là hỏi Liễu Nguyên, lại giống đang hỏi mình, nghi hoặc nhìn chằm chằm nơi giữa hai chân cậu.
Liễu Nguyên lúc đầu bị nắc đến thần chí không rõ, nghe xong lời này lập tức tỉnh táo lại, mặt lạnh nhìn Tiêu Khải An một chút, một cước đạp tới, "Chê tôi lỏng?"
Tiêu Khải An một phát bắt được chân cậu, tiến đến bên miệng Liễu Nguyên hôn bẹp một cái, "Sao lại thế, nhưng mà chàng vợ trẻ, chừng nào thì em mới có thể mang thai con của anh, tên khốn Thiệu Khiêm kia, anh luôn cảm thấy mỗi lần anh ta nhìn mình ánh mắt đều không thích hợp, giống như thời thời khắc khắc đều đang nói rằng anh không được."
Thanh niên tóc đỏ có chút ủy khuất, như con chó lớn cúi đầu ủi ủi ngực Liễu Nguyên, ôm cậu không buông tay, Liễu Nguyên thở dài, "Từ nhỏ em đã chịu huấn luyện dưới tay Bàng Vinh Đức, khó mang thai là rất bình thường, anh thật sự rất muốn đứa bé sao?"
Tiêu Khải An ngẩng đầu nhìn Liễu Nguyên, thấy biểu tình thanh niên có chút ảm đạm vội vàng lắc đầu, "Không, anh chỉ muốn em thôi, em nhìn xem, chúng ta ngày ngày ân ái, đều là do anh yêu em còn gì!"
"Được thôi, tạm thời tin anh một lần."
Liễu Nguyên chống tay lên đỡ eo nằm sấp trên vai Tiêu Khải An như ban thưởng nhẹ hôn một cái, sau đó nói: "Tiếp tục đi."
Ánh mắt Tiêu Khải An sáng lên, đỡ thằng em khủng bóng loáng ánh nước lên , Liễu Nguyên nhìn thứ nổi lên từng cục gân xanh kia mà xót xa, đột nhiên có chút hối hận.
"Chàng vợ trẻ......" Tiêu Khải An ủy khuất kêu một tiếng.
Liễu Nguyên nhận mệnh ôm cổ Tiêu Khải An, còn cách nào đâu chứ, là cậu tự chọn.
Cậu một tay đỡ lấy cây xúc xích kia chống lên lỗ thịt đã sưng không chịu được của mình, cửa bướm nhỏ hẹp lần nữa bị chống ra, Liễu Nguyên rêи ɾỉ một tiếng dài, thẳng đến khi dươиɠ ѵậŧ chống lên miệng tử ©υиɠ, làm cậu toàn thân tê rần, cậu mới thở dốc một hơi ngừng lại.
Tiêu Khải An thoải mái hừ ra tiếng, ôm lấy người trên thân liền dùng sức nắc hông.
Liễu Nguyên nâng cao đầu ti nõn nà, rất nhanh đã lần nữa đỏ hồng mắt kêu dâm, âʍ ɦộ bị lông dươиɠ ѵậŧ thô cứng của Tiêu Khải An đâm vào vừa ngứa vừa đau, ngay tiếp theo đến cả huyệt dâm đã bị dập tàn bạo cũng ngứa ran.
Cậu không kịp chờ đợi vặn vẹo vòng eo, cái mông run lên hẩy vào dươиɠ ѵậŧ của Tiêu Khải An, Tiêu Khải An bị bộ dáng dâm dật của cậu kí©ɧ ŧɧí©ɧ hai mắt đỏ bừng, một tay giữ lấy người một lần nữa lật tung cậu lên trên giường, tóm lấy một cái chân của cậu từ trên xuống dưới điên cuồng giã gạo, tinh thuỷ vừa mới chảy xuống đều bị đánh nổi bọt dinh dính, dán tại bộ phận sinh dục của cả hai.
Liễu Nguyên hận không thể bị cuộc làʍ t̠ìиɦ cuồng dại này bức điên, nước bọt ngậm không được lần nữa từ khóe môi chảy ra, miệng mở rộng muốn hét lên, lại bị Tiêu Khải An ngậm lấy, hắn hút lấy đầu lưỡi của cậu mυ"ŧ ra chậc chậc tiếng nước!
Quay về trước đây, lần đầu tiên hai người gặp mặt.
Thiếu niên Tiêu Khải An lần đầu nhìn thấy thiếu niên Liễu Nguyên, cậu xinh đẹp ở trên nơi tập trận lần lượt hất đổ đám lính đánh thuê bắp thịt rắn chắc, trên mặt đã vô cùng chật vật.
Tiêu Khải An vừa vặn đi ngang qua, nhìn một chút liền nhìn trúng Liễu Nguyên, vui vẻ chạy tới muốn làm quen cùng cậu, nhưng sau một khắc, ŧıểυ thiếu niên quét chân một cái, Tiêu Khải An ngay cả lời gì cũng không kịp nói, đã ngã ầm trên mặt đất.
"Đệch! Con mẹ nó cậu có biết tôi là ai không mà dám động thủ!"
Liễu Nguyên cũng là đánh rồi mới phát hiện đó là ŧıểυ Ngũ Gia, nhất thời bị dọa không dám nói tiếp nữa.
Tiêu Khải An liếc mắt nhìn thiếu niên đang bất an, không được tự nhiên ho mấy cái, sau đó khoát khoát tay, "Lần này không tính toán với cậu."
Không đợi thiếu niên mở miệng, hắn lại nói tiếp, "Lần sau thấy rõ mới được động thủ!"
Thiếu niên ấy nhẹ gật đầu.
Khuôn mặt trắng noãn bị ánh mặt trời thui cho đỏ bừng, trên mặt còn dính đầy mồ hôi, vốn là bị phơi cho bộ dáng hung ác, không biết làm sao, rơi vào trong mắt Tiêu Khải An, hắn lập tức có chút miệng đắng lưỡi khô.
Tiêu Khải An liếʍ môi một cái, nhìn về phía Liễu Nguyên cổ áo mở rộng cùng xương quai xanh tinh xảo, nhíu nhíu mày lại, sau đó mở miệng: "Khép cổ áo lại."
Thiếu niên sững sờ, tựa hồ cũng đã nhận ra mình không ổn, trên mặt cũng hồng lên, vội vã tóm lấy cổ áo.
Từ lần đó về sau, trong đầu Tiêu Khải An kiểu gì cũng sẽ hiển hiện thân ảnh của người này.
Chờ Tiêu Khải An lại đến võ đài tìm người, cậu ta đã biến mất, trải qua nhiều nơi nghe ngóng mới biết được Liễu Nguyên bị Bàng Vinh Đức đưa đến bên cạnh Thiệu Khiêm.
Khi đó ŧıểυ Ngũ Gia đã hiểu được cái gì gọi là tai mắt, trực tiếp chạy đến trang viên Thiệu Khiêm đòi người, sau khi bị Thiệu Khiêm đánh vô số lần, rốt cục cũng chịu yên tĩnh.
"Cậu đừng thường xuyên đến đây tìm hắn, hắn ở nơi này sẽ tốt hơn, an toàn hơn so với chỗ của Bàng Vinh Đức."
Thiệu Khiêm đã nói với hắn như thế.
ŧıểυ Ngũ Gia lập tức yên tĩnh, người đẹp bên cạnh Bàng Vinh Đức nhiều như mây, Liễu Nguyên tuy không tính là đẹp, nhưng lại không giống như những người kia, không chừng sẽ bị lão nhìn trúng.
Tuy nói đi theo tên anh trai quái vật này, Liễu Nguyên khó tránh khỏi sẽ không bị đồng hóa, nhưng so với Bàng Vinh Đức, hắn càng có thể tiếp nhận đồng hóa này của Liễu Nguyên.
Hai thiếu niên tự mình gặp nhau, quang minh chính đại ở trên trường luyện tập mỗi ngày, tuy nói ŧıểυ Ngũ Gia mỗi lần đều bị Liễu Nguyên đánh cho mặt mũi bầm dập, lại không biết mệt ngày nào cũng đem mình dâng lên.
Mãi cho đến lần đầu tiên hắn nhìn thấy Liễu Nguyên khóc, được Thiệu Khiêm kéo ra khỏi biệt thự Bàng Vinh Đức, Tiêu Khải An mới ý thức tới không đúng.
Sau đó hắn mới biết được, thiếu niên bị lão già gọi đến ngay lúc đang làʍ t̠ìиɦ, lúc đầu chỉ là muốn nghe cậu báo cáo tình hình Thiệu Khiêm gần đây, nhưng sau đó lại nhất thời hứng khởi, ép buộc đặt Liễu Nguyên dưới thân, nếu như không phải Thiệu Khiêm đến kịp thời, chỉ sợ Liễu Nguyên đã sớm thành đồ chơi của Bàng Vinh Đức.
Từ đó về sau, ŧıểυ Ngũ Gia dần dần như biến thành người khác.
Làm việc nghiêm túc, đồng thời, hắn cũng trở thành cậu con trai nghe lời nhất của Bàng Vinh Đức.