"Thiệu Khiêm, đồ khốn này...... ưm......"
Hai mắt còn bị miếng vải đen bịt kín, quần dài Thời Thanh đã bị lột xuống lộ ra hai bên mông thịt trắng nõn nà, bị nam nhân bày ra tư thế quỳ nằm sấp trên ghế ngồi, hai ngón tay đưa tới, liền tiến vào lỗ bướm moi móc.
"Bé dâm, em nói xem, ai dạy em như thế này? Hửm? Ai ôm em cũng dám đáp lại có phải không hả?"
Nói xong, anh lại đưa vào thêm một ngón tay, đào khoét động thịt dâm hồng hào, lồng ngực cường tráng chụp lên lưng người song tính, từng chút uy hiếp liếʍ láp vành tai của cậu.
Thời Thanh đã lâu không có làʍ t̠ìиɦ, cơ hồ trong nháy mắt hột đậu đã dựng đứng lên, miệng sò ướt dầm dề chảy nước tràn ra bên ngoài, giống một cái vòi nước bị hỏng.
Cậu xấu hổ muốn kẹp chặt chân, cặp mông liền bị hung hăng tát một bạt tay, "Dạng chân đi, kẹp chặt thế thì nước sẽ ngừng chảy sao?"
Con ngươi Thiệu Khiêm không nhúc nhích nhìn chằm chằm môi bướm to mọng, dùng mắt thường có thể thấy được nước từ trong cửa động tuôn ra, cho dù hiện tại không thể làm cậu, Thiệu Khiêm vẫn chậm rãi tới gần, lè lưỡi liếʍ sạch sành sanh mớ nước ngọt tràn trề.
Thị giác bị tước đoạt, giác quan càng thêm linh mẫn, đầu lưỡi nóng hổi cạ vào thịt bướm trong nháy mắt làm Thời Thanh co quắp một trận, thân thể cơ hồ khống chế không nổi giật giật suýt ngã ra sau.
Thiệu Khiêm đỡ được cậu, nhưng cũng không còn dám chơi, đưa tay cởi miếng vải đen trên mắt cho Thời Thanh.
Trời đêm dần dần buông, đèn xe cũng không chói mắt, miếng vải đen vừa mở, Thời Thanh liền không kịp chờ đợi mở mắt nhìn nam nhân.
Gương mặt Thiệu Khiêm lõm vào, gầy đi rất nhiều, nhưng thần thái rất tốt còn cười sáng láng, nhìn kỹ sẽ phát hiện trên mặt anh vì trận chiến trước đó với lính đánh thuê đã lưu lại một vết sẹo nhỏ.
Nhưng anh không quan tâm, chỉ sợ cũng không thể làm mất đi.
Thời Thanh đưa tay run run sờ lên, không nhìn thấy còn đỡ, vừa nhìn thấy nước mắt cũng nhịn không nổi, miệng cong lên, từng giọt lệ liền rớt xuống, cậu nghẹn ngào mở miệng: "Em biết mà, biết là anh không thể chết, thế nhưng vì sao anh lại không trở lại tìm em...... Chồng ơi......"
Thiệu Khiêm đau lòng ôm lấy cậu, hôn lên những giọt nước mắt của cậu, nên nói như thế nào đây?
Nói mình từ trên cao rơi xuống sau đó luôn ở phòng cấp cứu (ICU), mới được ra ngoài hai ngày trước sao?
Lần này nhiều lần bị trọng thương, cho dù là anh, cũng không có cách nào trong thời gian ngắn phục hồi như cũ, hôm nay có thể trở về, đã là dùng tốc độ nhanh nhất.
Lúc ấy sau khi đánh giết Thôi Nghị, anh cùng thi thể hắn từ trên cao rơi xuống, trong quá trình đó anh đã lợi dụng xác của hắn để tiếp xúc mặt nước, coi như hắn thay anh ngăn cản phần lớn xung kích.
Nhưng anh vẫn phải ngất đi.
Tỉnh lại cũng đã là ba ngày trước, đến anh còn không nghĩ tới mình còn có thể tỉnh lại.
Thời Thanh vẫn đang liên miên lải nhải nói lên tủi thân của mình, người song tính bụng tuy vẫn còn nhỏ nhưng đã có độ cong nhô lên rõ ràng, Thiệu Khiêm cưng chiều lắng nghe, vuốt ve vỗ về lưng cậu.
Sau đó, dường như đột nhiên nhớ tới việc gì, tâm trạng Thời Thanh tự dưng sa sút, thậm chí đến đôi mắt cũng không dám nhìn Thiệu Khiêm, dạng chân đặt hai bên lại vùi đầu vào ngực anh, sau đó lắp bắp nói: "Chồng ơi, Thôi Nghị......" Thời Thanh không nói gì thêm......
Thiệu Khiêm sững sờ, lập tức ôm chặt Thời Thanh, vội mở miệng, "Không có, hắn không kịp nói lời nào cả."
Thời Thanh cười một tiếng, "Chồng ơi, hỏi cung là năng khiếu của em, có nói dối hay không, em nhìn ra được."
"Em xin lỗi... chồng ơi, em...... em đã đánh anh....." Cánh môi Thời Thanh run rẩy, "Anh bị thương có đau hay không?"
Thời Thanh sửa miệng, đối với việc Thôi Nghị đã làm với mình, cậu nói không nên lời, dù chuyện cuối cùng ở nhà kho tuy nói chỉ có Thôi Nghị cùng Thiệu Khiêm biết, hắn đã là người chết, Thiệu Khiêm không nói, cậu cũng có thể đoán được.
Cậu là thân thể trần truồng được dùng quần áo bao lấy đưa vào bệnh viện, bị tiêm chất gây ảo ảnh, sau đó xảy ra chuyện gì không cần nói cũng biết.
"Không đau, không đau bằng lúc vừa tỉnh dậy biết tin em bị Thôi Nghị bắt đi."
Thiệu Khiêm nâng cằm Thời Thanh, mắt cậu đã ướt át, cánh môi cắn chặt, anh do dự một chút, vẫn là nói: "Em muốn biết cái gì, cứ hỏi anh, anh sẽ nói cho em biết."
"...... Trong kho hàng......"
"Trong kho hàng chuyện gì cũng không có xảy ra." Thiệu Khiêm nhẹ giọng mở miệng, "Đừng sợ, dù là chuyện gì đi nữa, hết thảy đều đã qua."
Thời Thanh gật gật đầu, sau đó lại nói: "Em giống như mơ một giấc mộng, mơ thấy chúng ta lần đầu gặp gỡ, thật kỳ quái, em thế mà mơ thấy lúc chúng ta còn con nít, anh đã nói chuyện với em, còn nói sẽ đến tìm em!"
Thời Thanh ôm lấy cổ nam nhân nũng nịu, "Khiến cho em còn tưởng rằng đó là thật, sau đó suy nghĩ kỹ mấy lần đều cảm thấy không có khả năng."
"A?" Thiệu Khiêm cười, nhéo nhéo cái mông cậu, "Vì sao lại không thể?"
"Dù sao chính là không thể nào!" Cậu nhíu đôi lông mày, "Duyên phận trên đời này làm sao có thể kỳ diệu như vậy?"
Thiệu Khiêm gật gật đầu, "Đúng, quá kỳ diệu."
"Nhưng mà chồng ơi, em mơ tới khi còn bé anh thật đáng yêu, anh nói xem con của chúng ta có thể cũng thật đáng yêu hay không?"
"Bé con giống em là đáng yêu nhất!"
"Không, em muốn con giống anh cơ!"
"Được được, giống anh thì giống anh."