Cưng Chiều Cảnh Sát Nhỏ Ngọt Mềm

Chương 37: Tấn công vào núi

Trước Sau

break

Thôi Nghị tiến lên mấy bước mở trói tay cho Thời Thanh, tiếp theo giật lấy tấm chăn, bọc cậu lại chặt chẽ, động tác rất thô bạo, giống như bất mãn cậu ở cái dạng này bị người khác nhìn thấy.

 

Phùng Viễn Chương đưa mắt nhìn người đang được Thôi Nghị bảo hộ trong ngực, cười lạnh một tiếng, "Cảnh sát Thời công phu trên giường quả là không tệ, làm kẻ nào đắm chìm trên người hắn đều coi hắn như bảo bối."

 

"Thôi Nghị, cậu ném hết sản nghiệp của mình, cả ngày ngâm mình trong ôn nhu hương, cậu là chuẩn bị từ đây rửa tay chậu vàng ở bên tên song tính này sao?"

 

"Nghe nói trưởng khoa Phùng lại mua ŧıểυ viện tứ hợp, tình nhân đã vào ở rồi đi."

 

Thôi Nghị hững hờ xoa bả vai cho Thời Thanh, cậu lại bắt đầu nôn khan, mí mắt cụp xuống không có chút tinh thần, trên mặt đều là mồ hôi lạnh, thân thể mềm như cọng bún, cái cằm vì kìm chế không nôn mà kéo căng, càng thêm điềm đạm đáng yêu.

 

Chẳng lẽ lại ngã bệnh? Hắn cũng chưa thật sự làm gì mà.

 

Thôi Nghị cúi đầu ngửi ngửi mùi trên người mình, buổi chiều nhà kho bốc cháy, hắn phải làm rất nhiều thứ, trên thân dính mùi khó ngửi sao?

 

Phùng Viễn Chương nghe đối phương nói đầu tiên là sững sờ, sau đó liền phát hỏa, "Cậu dám điều tra tôi!"

 

Trong lúc hợp tác cùng Thôi Nghị hắn đã phát hiện, Thôi Nghị càng khó chơi hơn so với Bàng Vinh Đức, không coi ai ra gì lại thông minh cẩn thận, lôi kéo hắn buộc chặt cùng với nhau, tuy nói so trước kia hợp tác cùng bàng vinh đức kiếm lợi càng nhiều hơn, nhưng không như trước kia tùy thời có thể đến đi an toàn!

 

"Sao có thể nói tôi tra anh, khoa trưởng Phùng, thủ hạ tôi nhiều như vậy, vừa vặn trông thấy mà thôi, anh đã vội vã đòi tiền như thế, vậy khoa trưởng Phùng liền tự mình nghĩ ra biện pháp đi."

 

Thời Thanh cũng coi là nghe rõ, hai người kia lúc đầu kiềm chế lẫn nhau, có thể hoà bình chung sống, nhưng hôm nay đã bị cảnh sát nhìn chằm chằm, hàng ra không được, không kiếm được tiền nên hai người liền bắt đầu vu cáo lẫn nhau.

 

Nam nhân đưa tay vuốt lưng cậu, tinh thần Thời Thanh không tốt, không chú ý tới ánh mắt hắn đã rơi vào trên người mình, đột nhiên, một bàn tay nắm lấy chiếc cằm của cậu, Thôi Nghị giống như cười mà không cười, "Thích nghe mấy chuyện này? Là người đang có mang, nên dưỡng thai đừng nên nghe."

 

Thời Thanh nhìn hắn chằm chằm, sự tình giữa trưa làm cậu buồn nôn không thôi, gan bàn chân hiện tại dường như vẫn còn đang kẹp lấy dươиɠ ѵậŧ nóng hổi của hắn.

 

Thôi Nghị đứng dậy ôm cậu lẫn chăn vào phòng tắm, đặt ở trong bồn tắm, "Được rồi, tự mình tắm rửa đi, tôi cùng cấp trên của em ra ngoài nói chút chuyện."

 

Nói xong cũng đi ra ngoài.

 

Tại phòng bệnh VIP, mùi thuốc khử trùng dường như bị ngăn cách ngoài cửa, thanh niên tóc đỏ mặc trang phục bình thường ngồi bên cạnh giường bệnh tận tình khuyên, "Anh, anh vừa có thể xuống giường đã đòi xuất viện, coi như có đi cũng không có tác dụng gì! Anh hẳn nên tin tưởng..."

 

Nói được một nửa, hắn lại đổi lời: "...thủ đoạn của cảnh sát, thiết bị định vị tối tân chúng ta đem từ Đức về cũng đã giao ra, hơn nữa Thời Thanh không hề mềm yếu như anh nghĩ!"

 

Thiệu Khiêm không để ý tới hắn, nam nhân nằm trên giường đã mấy ngày, gương mặt có chút gầy gò, đường cong xương hàm như dao gọt, so với trước đó càng thêm sắc bén!

 

Thời Thanh có mềm yếu hay không trong lòng anh rõ ràng nhất, vừa nghĩ tới khả năng những chuyện Thời Thanh sẽ gặp phải khi rơi vào trong tay Thôi Nghị, anh thật không thể nào ngủ được.

 

Thái độ Thôi Nghị đối với Thời Thanh anh đã sớm nhìn ra, lần này mang cậu đi, hắn có thể hay không sẽ cưỡng ép đụng chạm vào người em ấy? Em ấy cùng con của họ có xảy ra chuyện hay không?

 

Chỉ cần vừa nghĩ tới người kia thân thể xinh đẹp phải nằm dưới người đàn ông khác bị hắn cưỡng bức xâm phạm ra vào huyệt dâm, anh liền hận không thể giết người!

 

Càng kinh khủng chính là, Thôi Nghị sau khi du học nước ngoài về ngoại trừ ma tuý, chất gây ảo giác bên hắn cũng vô cùng mạnh, lỡ như.....

 

Tiếp tục như vậy đừng nói dưỡng thương, sớm muộn cũng đột tử.

 

Nam nhân đưa lưng về phía Tiêu Khải An, ngón tay cầm bút cấp tốc kí vào giấy xuất viện, đột nhiên, tín hiệu kia loé lên màu đỏ, anh lập tức bật đứng lên.

 

"Tìm được rồi!"

 

Tiêu Khải An nhanh chóng đi đến, trong mắt hiện lên kinh ngạc, "Anh, em đi gọi cho cục trưởng Lương."

 

"Không cần, tôi tự mình đi."

 

Định vị của cảnh sát chỉ bao quát đại khái, phần lớn địa phương trong núi không có tín hiệu, cảnh sát đã bắt đầu lục soát, chỉ là hao thời gian tốn nhân lực, Thiệu Khiêm thật sự chờ không nổi, mạo hiểm đem thiết bị định vị mới nhất từ nước Đức vào đây.

 

Cho dù là chợt lóe lên, anh cũng có thể tinh chỉnh định vị thật chuẩn.

 

Trên sườn núi, đèn chân không trong xe chỉ huy phát sáng, Lương cục trưởng cùng các chi đội trưởng thương lượng phương án, kỹ thuật trinh thám cũng đang cố gắng định vị, chỉ tiếc vận khí không có tốt như Thiệu Khiêm, cảnh sát đã chia ra mấy ŧıểυ đội lên trên núi lục soát, thừa dịp bóng đêm càng thâm nhập vào sâu hơn.

 

"Cục trưởng Lương, có điện thoại!"

 

Nhân viên trinh thám đột nhiên lên tiếng, cục trưởng Lương khẽ giật mình, nhận lấy, "Sao thế?"

 

"Tôi tìm được em ấy, ngay lập tức chạy đến đó."

 

Đối diện truyền đến giọng Thiệu Khiêm, tiếng gió rít gào, nghe xong liền biết tốc độ nhanh cỡ nào.

 

"Thương thế của cậu còn chưa tốt, tìm người đưa vị trí cho tôi là được, lần hành động này cậu cũng đừng tham gia, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa Thời Thanh an toàn trở về cho cậu! Tuyệt không để cậu ấy thiếu một cọng tóc! Ngoài ra sau khi chúng tôi hành động cũng để Tiêu Khải An làm việc, tất cả tiêu điểm cùng xí nghiệp liên quan sự tình xí nghiệp nhất cử bắt quy án, cho dù không có giao dịch cũng cho ta bắt lại, từng cái thẩm, từng cái tra, trước tra có án cũ, sau đó tố giác vạch trần cùng xác nhận, nói cho bọn hắn, thẳng thắn có thể xử lý khoan dung, không phải liền đều cho ta cả một đời đều nát tại trong lao!"

 

Cục trưởng Lương vừa cảm thán người trẻ tuổi ỷ vào thân thể khoẻ không biết quý trọng, lại cảm khái tình cảm vợ chồng trẻ, có chút áy náy lúc ấy cử Thời Thanh đi nội ứng.

 

Nhưng ông không hối hận, bởi vì nếu như không phải là Thời Thanh, sẽ có càng nhiều người chết vì ma tuý!

 

"Lương cục trưởng, tôi cũng tham gia hành động lần này, chỉ có tôi đi, Thời Thanh mới có thể an tâm."

 

Thời Thanh từ khi mang thai lúc đi ngủ đều muốn khóc tìm anh ôm, bây giờ ở một mình lại mang theo tin anh đã chết trong hang ổ kẻ thù.

 

Anh không có cách nào thuyết phục mình nằm yên trên giường hồi phục, trong khi một mình cậu ở nơi đó lo lắng hãi hùng!

 

Lương cục trưởng do dự một chút, "Được, mọi chuyện phải thật cẩn thận, tôi tin tưởng cậu, cũng tin tưởng cậu ấy! Thời Thanh rất tốt!"

 

Môi mỏng của Thiệu Khiêm tái nhợt mấp máy, chiếc cằm như đao gọt ưu mỹ, cặp mắt hoa đào bên trong lộ ra ý cười, "Đúng vậy, em ấy tốt lắm."

 

Mùa thu trong núi nhiệt độ rất thấp, thuộc hạ bên ngoài trực đêm chia tốp năm tốp ba tụ tập cạnh đống lửa, trên thân bọc mớ quần áo nặng nề, trong đó một vài con mắt nhìn vào sân nhà bên cạnh, mấy tên thuộc hạ nhìn nhau hiểu ý, lộ ra nụ cười hèn mọn.

 

Thời Thanh mở vòi hoa sen, giật xuống chăn mền trên người phí sức đứng lên dán tai vào cửa phòng tắm nghe động tĩnh bên ngoài.

 

Đột nhiên, một tiếng rống to dọa cậu giật nảy một cái, Thời Thanh lui về sau hai bước, liền nghe được tiếng quát của Phùng Viễn Chương: "Cậu điên rồi? Tôi không đồng ý!"

 

Phùng Viễn Chương không thể tưởng tượng nổi nhìn Thôi Nghị, "Chính cậu không đi thẳng một mạch, tôi còn làm sao bây giờ!"

 

"Khoa trưởng có thể tìm người khác hợp tác, lúc đầu đây cũng là cứ điểm tạm thời của tôi, đối với địa bàn của lão già, tôi không có nửa điểm hứng thú, bây giờ còn có thể thoát thân, nên đi nhanh lên mới phải, ngoại trừ ở trên đảo, nội địa quá nguy hiểm."

 

Thôi Nghị rút một điếu thuốc kẹp trên môi, bật lửa toát ra ánh sáng, do dự một chút lại thu về, chỉ hít hà khói ở chóp mũi.

 

"A, ha ha!" Phùng Viễn Chương cười lạnh một tiếng, khuôn mặt dữ tợn, "Cậu cho rằng tôi sẽ để cho cậu đi sao?"

 

"Trưởng khoa Phùng, tôi sẽ dẫn Thời Thanh đi cùng, nếu ngài không muốn làm khoa trưởng nữa, chúng tôi ở lại cũng được."

 

Thôi Nghị đứng lên vỗ vỗ tay áo, lại nhìn về phía Phùng Viễn Chương, lúc này trong mắt đã có sát ý!

 

Phùng Viễn Chương không tự chủ được lui về sau hai bước, mới có thể ổn định bước chân.

 

Nếu như trong núi này giết hắn, Thôi Nghị vẫn có thể đi, nếu như thả hắn, coi như hắn ra khỏi đây vì chính mình cũng không dám tiết lộ vị trí củaThôi Nghị.

 

Ngực Phùng Viễn Chương phập phồng không ngừng, phẫn nộ làm tim hắn đau nhức, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Thôi Nghị đi đến cửa phòng tắm.

 

"Bảo bối, đã rửa sạch chưa? Có con không thể ngâm bồn đâu, tôi ôm em ra ngoài."

 

Thời Thanh bối rối trở lại trong bồn tắm, rõ ràng Thôi Nghị trước đó không có dấu hiệu muốn rời đi, rốt cuộc buổi chiều trong kho hàng đến cùng đã xảy ra chuyện gì khiến hắn đột ngột chuẩn bị rút lui?

 

Lại nói thái độ tên này đối với cậu thực sự khiến cậu sợ hãi, hiện tại Thôi Nghị càng chiều theo cậu bao nhiêu, về sau nhất định sẽ đòi lại trên người cậu bấy nhiêu.

 

Cậu tuyệt không thể đi cùng Thôi Nghị! Nếu không đời này đừng mong có thể chạy trốn nữa!

 

"Còn chưa xong?" Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Thôi Nghị đi vào.

 

Thời Thanh lập tức khép chặt hai chân, nhìn nam nhân từng bước một đi tới ngồi xổm trước người cậu, sau đó ép buộc đẩy ra hai đùi cậu, nhìn về phía âʍ ɦộ giữa hai chân bị nước nóng hun đỏ, giọng điệu quái dị, "Che đậy cái gì? Tôi cũng không phải chưa từng thấy."

 

Hắn ta thậm chí còn vươn tay gẩy gẩy dươиɠ ѵậŧ nhỏ mềm nhũn của cậu, bình luận: "Ừm, đến nơi này cũng xinh đẹp, trắng hồng nõn nà."

 

Sau đó không đợi Thời Thanh mở miệng, liền một tay vớt cậu lên từ trong nước ôm ra ngoài đặt lên giường.

 

"Đoàng!"

 

Một tiếng súng vang lên, nam nhân đang lau chùi thân thể cho cậu dừng lại, trong mắt xuất hiện một tia giấu giếm, tiếp theo cười cười, "Tự em lau khô đi, tôi đi ra ngoài xem một chút sẽ trở lại, sau đó mang em rời khỏi nơi này."

 

Tay Thời Thanh níu chặt lấy chăn mền trong mắt lóe lên sợ hãi, cậu không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, trên cửa sổ có ánh đèn lấp loá tới lui, còn có tiếng rống phẫn nộ của đám đàn em.

 

Xe Thiệu Khiêm vừa dừng, anh chuẩn bị xuống xe lại nghe nơi xa mơ hồ có tiếng súng, nhất thời sững sờ, lập tức co cẳng chạy về phía xe chỉ huy.

 

"Cục trưởng Lương, có thể bắt đầu định vị!"

 

Thiệu Khiêm nhảy lên xe, lồng ngực bị động tổn thương đau đến co lại, lúc này mới tiếp tục nói, "Trên núi hình như xảy ra chuyện, tôi vừa mới nghe được tiếng súng!"

 

"Cái gì?"

 

Cục trưởng Lương sững sờ, lập tức đưa điện thoại của Thiệu Khiêm cho trinh thám, "Chuẩn bị hành động!"

 

"Lương cục trưởng!" Bên ngoài truyền đến một thanh âm.

 

Cục trưởng nhíu mày mở cửa xe, đặc công mặc đồng phục cảnh sát liền ghé vào bên tai ông nói một câu, Thiệu Khiêm chỉ thấy Lương cục trưởng biến sắc, lập tức mở miệng, "Dẫn tới đây tôi xem!"

 

Chỉ chốc lát sau, mấy người liền đè ép một người đàn ông trung niên mặc áo khoác dài đi đến.

 

Cục trưởng Lương sắc mặt mang theo mờ mịt, Thiệu Khiêm nhìn tên trung niên này một chút hỏi, "Đây là ai?"

 

"Phó khoa trưởng thị chính khu Vân Thành, Phùng Viễn Chương ."

 

Sắc mặt Thiệu Khiêm lập tức thay đổi.

 

Phùng Viễn Chương chậm rãi ngẩng đầu, sau khi từ chỗ Thôi Nghị ra ngoài hắn liền lập tức lái xe xuống núi, không nghĩ cảnh sát hành động nhanh như vậy, thế mà đã tìm tới, ngay lập tức tóm gọn mình!

 

Phùng Viễn Chương ngẩng đầu, nhìn thẳng cục trưởng Lương, sau một hồi mới cười cười, "Lương cục trưởng, đã lâu không gặp."

 

"Khoa trưởng, có thể nói cho tôi biết, ông nửa đêm canh ba lên núi làm gì không?" Cục trưởng Lương giận tái mặt, không giận tự uy trầm giọng nói.

 

Phùng Viễn Chương có thể ngồi ở vị trí bây giờ, lại đặc biệt là người ngu xuẩn, biết hôm nay trốn không thoát, rất thẳng thắn trả thù Thôi Nghị kể hết sự tình.

 

Cuối cùng, mới mang theo châm chọc nói: "Lương cục trưởng, ông rất xem trọng học sinh của mình nhỉ, hừ, tôi kỳ thật cũng rất xem trọng, dù sao ở phương diện đối phó với đàn ông, cậu ta thật đúng là quá giỏi, yên tâm đi, hôm nay các người hành động nhất định sẽ thành công, dù sao Thôi Nghị còn đang nằm trên giường Thời Thanh đến chân đều mềm nhũn, làm gì còn có khí lực chạy trốn được."

 

Đôi mắt Thiệu Khiêm âm lãnh sắc bén nhìn chằm chằm hắn, Phùng Viễn Chương khẽ giật mình, liền hậm hực ngậm miệng, Lương cục trưởng cũng mang sắc mặt âm trầm vỗ vai Thiệu Khiêm, nói: "Tin tưởng Thời Thanh, vả lại chúng ta bây giờ có người dẫn đường, sẽ càng mau tìm đến chỗ cậu ấy!"

 

Ánh mắt Thiệu Khiêm đầy vẻ lo lắng, hồi lâu mới khàn khàn đáp: "Tôi biết."

 

Thôi Nghị hướng về căn phòng vang lên tiếng súng đi đến, chính là nơi ở của Lâm Diên.

 

Hắn bất động thanh sắc rút súng ra, mới vừa đi vào liền thấy một tên thuộc hạ ngã trên mặt đất không còn thở, Lâm Diên mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, quần áo xốc xếch được Lữ Toản ôm vào lòng.

 

Khẩu súng trong tay Lữ Toản còn bốc lên khói trắng, người nằm trên đất hiển nhiên chính là hắn giết.

 

Cho dù cảnh tượng liếc cái là hiểu ngay, Thôi Nghị vẫn hỏi, "Chuyện gì xảy ra?"

 

Lữ Toản không nói gì, trong mắt là sát ý mạnh mẽ còn chưa lui, Lâm Diên nghẹn ngào một tiếng mới mở miệng, đôi mắt đỏ bừng, bên trong toàn là nhục nhã, "Anh họ, hắn...... Hắn muốn cưỡng hiếp em....."

 

Thôi Nghị giống như nghe được chuyện gì buồn cười, thật sự bật cười, Lâm Diên cùng Lữ Toản liền sững sờ, chỉ nghe Thôi Nghị mở miệng, "Diên nhi à, chuyện này với cậu mà nói, không phải chuyện thường ngày sao? Vì phục vụ lão già, kẻ trải qua người của cậu còn ít sao?"

 

Lữ Toản ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt như sói, Thôi Nghị cười đón, cứ như vậy nhìn Lữ Toản, "Sao? Vì Diên nhi, muốn phản bội tôi?"

 

Lữ Toản không nói chuyện, nhưng sau một khắc, họng súng đen ngòm liền chĩa vào trán hắn.

 

Thời Thanh ôm chân suy nghĩ lý do Thôi Nghị rời đi, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một loại, đó chính là nội bộ bọn chúng xảy ra vấn đề, nơi này đã không an toàn nữa.

 

Thế nhưng sẽ là ai chứ?

 

Thôi Nghị đẩy cửa ra liền thấy người song tính cong lưng, xương hồ điệp phía sau giương cánh như muốn bay, eo lõm vào, hai bên là cánh mông tuyết trắng bị ép xuống ngồi ở trên giường.

 

Hắn nhìn mà lập tức nóng cả người.

 

Khi cậu còn không kịp phản ứng, hắn đã đi tới xoa nhẹ cái mông cậu, dọa Thời Thanh kinh hô một tiếng liền muốn tránh né, lại bị hắn kéo vào trong ngực bắt đầu giúp mặc quần áo.

 

"Đừng suy nghĩ nhiều, em cứ theo tôi đi." Thôi Nghị cấp tốc mặc đồ cho cậu rồi ôm ra ngoài, "Về sau, cũng sẽ không trở lại nữa, em xem kỹ một chút đi."

 

Xe việt dã đã nổ máy, động cơ phát ra tiếng vang vọng, Thời Thanh lại chú ý tới, trong sân sát vách xác người chất thành đống, nếu như cậu nhớ không lầm, lần trước Lữ Toản chính là đi ra từ gian phòng này.

Lâm Diên cũng vậy.

 

Thôi Nghị mở cửa xe đặt cậu vào trong, Thời Thanh giãy giụa kịch liệt lại không có tác dụng, ngược lại bị hắn dùng sức còng tay lại với nhau.

 

Xe đang sắp khởi động, tiếng súng liền truyền ra từ trong sân, đôi mắt Thời Thanh chậm rãi trừng lớn, ánh mắt lóe lên, lại bị hắn ta càng ôm chặt vào trong ngực.

 

Xe việt dã tính năng tốt, nhưng vì đường núi đi lên quá gập ghềnh vẫn xóc nảy, trong đêm chung quanh đen kịt một màu, chỉ có đèn xe ở phía trước phát ra chùm sáng.

 

Đây là hướng đi sâu vào trong núi.

 

Mà trong núi sâu, chỉ có nhà kho mà Thời Thanh biết.

 

Thời Thanh mờ mịt bị kiềm chế, cậu có thể cảm nhận được tim Thôi Nghị đập so với bình thường có chút nhanh, trong lúc nhất thời, Thời Thanh thậm chí bị chính suy đoán của mình làm kinh hãi.

 

"Đang suy nghĩ gì?"

 

Trong xe thực sự quá an tĩnh, đến mức Thời Thanh nghe được lời nói của Thôi Nghị mang theo chút quỷ dị.

 

"Đang nghĩ vì sao chúng ta lại đột nhiên rời đi sao?" Thôi Nghị đột nhiên cười thần bí, "Em đoán đúng, có người phản bội tôi, dẫn người lên núi cứu em, nhưng mà đáng tiếc..."

 

Trong bầu không khí quỷ dị này Thời Thanh nghe được Thôi Nghị mở miệng, "Bọn chúng đuổi không kịp, vì tôi đã chuẩn bị cho chúng... quà gặp mặt."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc