Cung Cấm Giấu Oanh Vàng

Chương 9

Trước Sau

break

Trên đài tròn, các vũ nữ đang múa Trường Tụ Vũ. Mười hai vũ nữ xinh đẹp quỳ trên mặt đất tạo thành một vòng tròn, lưng uốn cong, hai tay giơ cao quá đầu múa hoa, tựa như những đóa mẫu đơn nở rộ. Vũ nữ ở vị trí trung tâm nhất hóa thành nhụy hoa, lại giống như một nụ hoa non nớt đang từ từ hé nở cánh hoa.

Nữ vũ công kia thân hình uyển chuyển, dải lụa đỏ thắm xòe rộng hai bên, những vũ nương khác đều lùi về phía sau làm nền cho nàng ta.

Nhảy múa theo nhịp điệu, tựa đóa phù dung vừa nở.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về nàng ta. Mắt cá chân trần quấn một chuỗi lục lạc, theo từng bước nhảy mà leng keng vang vọng. Dáng vẻ yêu kiều khiến người ta không kìm được mà muốn nhìn rõ dung nhan nàng, nhưng một chuỗi ngọc trai rủ xuống như đom đóm đã che khuất tầm nhìn dò xét.

Các đại thần ngồi dự đều là nam tử. Nhạc phủ thường xuyên sắp xếp những vũ điệu hương diễm để nam nhân thưởng lãm, Cố Nam Chi không hề xa lạ, xem nhiều rồi nên sớm đã giữ được vẻ bình thản.

Nàng ngồi ngay ngắn trên cao, nhưng đầu lại hơi nghiêng về phía bên trái, không ngừng chú ý đến động tĩnh của Vân Trung Vương.

Vân Trung Vương nét mặt nghiêm nghị, đĩnh đạc, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía trước, nhưng dường như lại xuyên qua vũ nương kia, nhìn thấy điều gì đó sâu xa hơn.

Dải lụa vũ nương đang được mọi người chiêm ngưỡng vươn tới bàn tiệc, hương thơm thoang thoảng lan tỏa, sắp sửa lướt qua gò má ngọc ngà của Vân Trung Vương thì bị hắn một tay nắm chặt, không cho phép xâm phạm.

Đôi mắt vũ nương lộ ra cong lên, đầy vẻ mị hoặc, hoàn toàn không có vẻ bối rối ngượng ngùng sau khi bị từ chối một cách thô bạo.

Các đại thần khác đang say đắm bỗng thầm thở dài, ước gì người đang bị trêu ghẹo là mình.

Vũ nương bị hớ, không tiếp tục khiêu khích Vân Trung Vương nữa, chuyển sang tương tác với những người khác, rót rượu giao bôi, ôm eo ưỡn chân...

Cố Nam Chi vốn chỉ dành ba phần sự chú ý cho Vân Trung Vương, thấy hắn cự tuyệt, toàn bộ tâm tư liền dồn hết về phía hắn.

Lúc này, hắn lạnh lùng quan sát cảnh ăn chơi trác táng dưới lớp vỏ ca vũ yến tiệc, ánh mắt thâm thúy, dường như hồi tưởng lại điều gì đó, khóe môi thoáng hiện nụ cười chế giễu khinh mạn.

Rốt cuộc hắn là người như thế nào đây...

Sự tàn bạo tham lam mà mẫu thân nói, hay sự đoan trang cẩn trọng mà chính mình tận mắt chứng kiến? Rốt cuộc đâu mới là con người thật của hắn?

Vũ nương tương tác qua một vòng, người cuối cùng là Vân Trung Vương vừa từ chối nàng ta. Nàng ta thu lại động tác, dải lụa quét nhẹ qua chiếc bàn án bày đồ ăn trước mặt Vân Trung Vương, khi hất lên lại thoáng hiện một tia hàn quang giữa những đóa hoa đang nở rộ.

Một thanh dao găm sắc bén đâm thẳng về phía mặt Vân Trung Vương!

Lục Tu Cẩn theo bản năng đưa tay về phía eo, chợt nhận ra trước khi vào điện, kiếm và lợi khí trên người hắn đã bị thu hết.

Dao găm đã ở cự ly cực gần, Lục Tu Cẩn ném mạnh chén rượu trong tay đi, "Choang" một tiếng, chén rượu vỡ tan, rượu ngọc bắn tung tóe.

Một đòn không thành, đã có người phản ứng kịp, cao giọng hô lớn: "Bảo giá!"

Đám quần thần đều giật mình, văn thần ôm đầu chạy tán loạn, võ thần ít nhiều còn chút sức lực để chống đỡ.

Mười hai vũ nương nhao nhao rút ra dao găm giấu kín, tấn công không phân biệt, nhưng nếu ai đó đủ bình tĩnh xét kỹ, sẽ nhận ra phần lớn các đòn đánh đều nhắm vào Vân Trung Vương.

Lục Tu Cẩn đá văng bàn án, chống đỡ những nhát dao sắc bén. Vũ nương ra tay trước lạnh lùng hừ một tiếng.

Đại điện vốn đang ca vũ thăng bình chợt hỗn loạn như một nồi cháo. Dù đã từng chứng kiến cảnh tế trời, bách quan triều phục, Cố Nam Chi vẫn bị chấn động tại chỗ.

Các cung nhân run rẩy nép sau lưng nàng, tạo thành một bức tường thịt dễ dàng bị xuyên thủng.

"Bảo vệ Thái hậu nương nương!"

Trong cơn hỗn loạn có người bị thương, máu đỏ tươi như nước trút xuống nền gạch ngọc trắng. Khí tức tử vong không ngừng xâm nhập vào tứ chi bách hài, Cố Nam Chi không khỏi nhớ đến cái chết của Vân Thiều, nhớ đến cái chết của những dân chúng vô danh ngoài phố...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc