“Bố mẹ không nuôi nấng Mạnh Thành Tài lấy một ngày, bà dựa vào cái gì mà cho rằng nó sẽ phụng dưỡng bố mẹ tôi lúc xế chiều?”
Câu hỏi này làm bà nội Mạnh ấp úng hồi lâu: “Nếu đã sang làm con thừa tự thì nghiễm nhiên là con cái trong nhà, thằng Thành Tài tất nhiên sẽ có trách nhiệm báo hiếu cho hai đứa nó.”
Mạnh Chi Chi không hề nổi giận, ngược lại còn ôn tồn hỏi thêm: “Vậy lúc bố mẹ tôi đổ bệnh, cùng lúc bố mẹ đẻ của Mạnh Thành Tài cũng ốm đau, bà nghĩ nó sẽ chọn chạy chữa cho ai trước?”
“Nếu sau này Mạnh Thành Tài dựng vợ gả chồng, tiền bạc chẳng đủ chi tiêu mà vẫn phải gánh vác việc phụng dưỡng, bà tin là nó sẽ nuôi bố mẹ đẻ, hay là chăm sóc cho người bố mẹ nửa đường nhận vơ này?”
Những câu hỏi ấy quá đỗi thực tế.
Cũng quá đỗi sắc sảo.
Đến mức dù bà nội Mạnh muốn nói dối cũng không thốt nên lời. Bà ta định khẳng định chắc chắn nó sẽ nuôi vợ chồng Trần Hồng Mai và Mạnh Đắc Thủy, nhưng kẹt nỗi phía trước còn có bố mẹ đẻ của nó. Con người ta ai chẳng thiên vị máu mủ của mình, đó là lẽ thường tình ở đời.
“Bà xem, chính bà còn chẳng trả lời được.”
“Nhưng tôi lại có thể trả lời bà. Bố mẹ nuôi tôi hai mươi năm, tôi cũng có thể phụng dưỡng họ hai mươi năm.”
Lời vừa dứt, Trần Hồng Mai và Mạnh Đắc Thủy đột ngột ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc. Họ chưa từng ngờ rằng, sau khi tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ, Mạnh Chi Chi lại có thể đứng trước mặt họ mà nói ra những lời như vậy.
Dẫu biết những lời này là nói cho bà nội Mạnh nghe, nhưng với họ, thế là quá đủ rồi.
Bà nội Mạnh nghiến răng: “Cô chỉ là đứa con gái đã gả đi...”
“Cô đòi nuôi bố mẹ cô, thế chồng cô, bố mẹ chồng cô, họ có đồng ý không?”
Mạnh Chi Chi nắm chặt tay bố mẹ, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa sức nặng nghẹt thở: “Bà già ạ, họ có đồng ý hay không là chuyện của tôi. Tôi dám thề, nếu tôi không phụng dưỡng bố mẹ mình, cầu cho thiên lôi đánh xuống, ra đường không được chết tử tế.”
Trần Hồng Mai hốt hoảng định giơ tay bịt miệng con gái lại, nhưng bị Mạnh Chi Chi gạt ra. Cô nghiêng đầu nhìn bà nội Mạnh: “Bà nói xem, bà đưa Mạnh Thành Tài sang làm con thừa tự, nếu nó không nuôi bố mẹ tôi, cầu cho nó ra đường bị xe đâm chết, sinh đứa con nào chết đứa con đó.”
Bà Mạnh trợn trừng mắt, vừa kinh hãi vừa sợ sệt, quát lớn: “Mạnh Chi Chi!”
Rõ ràng, lời nguyền rủa này đã chạm đúng vào điểm yếu của bà ta, bởi Mạnh Thành Tài chính là cục vàng, là mạng sống của bà lão.
“Cô dám nhắc lại lần nữa xem!!!”
Mạnh Chi Chi vốn dĩ hiền lành, nhưng lúc này cô lại lộ ra vẻ sắc sảo hiếm thấy: “Bà già à, bà nổi giận làm gì? Đó chỉ là chuyện chưa xảy ra thôi mà, bà cuống cái gì chứ? Hay là ngay từ đầu bà chỉ muốn lừa bố tôi rước thằng Thành Tài về, rồi sau này mặc xác chẳng thèm nuôi ông bà ấy?”
Đây mới chính là sự thật. Một sự thật trần trụi vừa bị bóc mẽ.
Bà nội Mạnh bắt đầu giở thói ngang ngược: “Cô ăn nói với bề trên như thế đấy à?”
Mạnh Chi Chi thầm nghĩ, bà ta thì tính là bề trên kiểu gì cơ chứ? Cô chẳng thèm chấp nhặt thói càn quấy của bà ta, quay sang nói với Trần Hồng Mai: “Mẹ ơi, con muốn ăn bánh trứng mẹ làm.”
Đến lúc này cô mới hiểu, vì sao bữa cơm đầu tiên ở nhà họ Chu cô lại làm món bánh trứng. Bởi đó là món ăn gắn liền với tuổi thơ của nguyên chủ. Ngay cả trong những năm đói kém nhất, Trần Hồng Mai cũng chưa từng để con gái phải chịu thiệt thòi cái miệng. Đơn giản là vì hai vợ chồng họ đều là công nhân xưởng dệt, lại chỉ có mỗi một mụn con gái là Mạnh Chi Chi.
---