Bà thân mật nắm tay khiến Triệu Minh Châu thấy không thoải mái chút nào, cô không quen gần gũi với người khác như vậy. Người duy nhất có thể nắm tay cô bây giờ chỉ có Mạnh Chi Chi. Cô nhìn Mạnh Chi Chi cầu cứu, nhưng chỉ nhận lại được một cái nhìn "lực bất tòng tâm".
Mẹ Triệu ngạc nhiên, chẳng lẽ hai đứa này làm chị em dâu xong lại thân nhau thế này? Đúng là chuyện tốt. Dẫu sao cũng là bậc bề trên, bà không nỡ nặng lời với Mạnh Chi Chi nên chỉ gật đầu chào rồi kéo Triệu Minh Châu đi mất.
Bà đi rồi, bà Trương mới thở phào, ngồi thẳng dậy nhìn Mạnh Chi Chi quan tâm: “Cháu với cái nhà Tiểu Triệu kia gả đi rồi không đánh nhau đấy chứ?”
Trước đây hai đứa này chưa lấy chồng là cứ ba ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một trận đại chiến, có khi còn lao vào túm tóc nhau.
Mạnh Chi Chi hỏi ngược lại: “Bà muốn nghe lời thật hay lời giả ạ?”
Bà Trương nghe thế là hiểu ngay, vẫy vẫy tay: “Thôi thôi bà không hỏi nữa, cháu vào đi. Nhà cháu hôm nay có khách đấy.”
Mạnh Chi Chi gật đầu, xách túi đồ đi vào sân. Cô đứng dưới xà nhà ở lối vào nhìn cái sân chung một lúc. Đây là kiểu nhà tập thể truyền thống, sân bé bằng bàn tay mà có đến mười mấy hộ sinh sống. Mỗi nhà chỉ có mười mấy mét vuông mà nhồi nhét từ ba đến mười miệng ăn.
Thấy Mạnh Chi Chi đứng ngẩn người, bà Trương chỉ vào căn phòng đầu tiên bên phải: “Sao thế? Lấy chồng rồi mà quên cả lối về nhà mình à? Gian đầu bên phải đấy.” Nói đoạn bà thở dài, dù sao cũng là đứa trẻ mình nhìn lớn lên: “Chi Chi à, mẹ cháu làm gì có thù oán gì lâu, ngày cưới cháu có cãi nhau với mẹ thì bà ấy vẫn là mẹ cháu, cháu đi lấy chồng bà ấy cũng khóc suốt mấy ngày đấy.”
Mạnh Chi Chi vốn chẳng có ấn tượng gì về mẹ mình, nhưng sau giấc mơ ban sáng, cô cảm thấy giữa hai người có mâu thuẫn rất lớn nên có chút e dè, không dám bước vào. Hơn nữa, cô biết mình không phải là Mạnh Chi Chi thật.
“Vào đi, mẹ cháu ngóng cháu lắm đấy.” Bà Trương đứng dậy đẩy nhẹ sau lưng cô.
Mạnh Chi Chi bước xuống bậc thềm, đi đến trước căn phòng cửa gỗ sơn đỏ. Cô định đưa tay gõ cửa nhưng lại rụt lại. Đang do dự thì nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong: “Hồng Mai, chị gả cho thằng Đắc Thủy nhà tôi bao năm mà chẳng sinh nổi mụn con, có mỗi đứa con gái là Mạnh Chi Chi thì nó cũng chẳng phải giống nhà họ Mạnh này. Tôi bảo chị gả con Chi Chi cho thằng Thành Tài để thân càng thêm thân, Thành Tài là cháu ruột thằng Đắc Thủy, sau này nó lo cho hai người dưỡng già. Chuyện tốt như thế chị lại không chịu, cứ thế cuống cuồng gả nó vào nhà họ Chu, chị khinh thằng Thành Tài nhà tôi đến thế cơ à?”
Giọng Trần Hồng Mai bỗng cao vút: “Mạnh Thành Tài? Nó với Chi Chi nhà con cùng họ Mạnh, xét vai vế là chị em họ ruột thịt, sao mà cưới nhau được?”
“Sao lại không?” Đó là giọng của bà nội Mạnh: “Về danh nghĩa là chị em họ, nhưng năm xưa chị mang thai rồi mới gả cho Đắc Thủy, ai mà chẳng biết con Chi Chi với thằng Thành Tài không có quan hệ huyết thống?”
Trần Hồng Mai cứng họng vì giận. Mang thai rồi mới gả cho Mạnh Đắc Thủy là nỗi nhục nhã khiến bà cả đời không dám ngẩng mặt lên với xóm giềng.
Bà nội Mạnh thấy vậy càng lấn tới: “Thôi thì chuyện đã rồi, Chi Chi giờ là dâu nhà người ta. Chị không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho thằng Đắc Thủy chứ, sau này già yếu không có ai lo hậu sự thì tính sao?”
Trần Hồng Mai vô thức đáp: “Chi Chi nhà con sẽ lo cho chúng con.”
---