Cùng Bạn Thân Nhận Nhầm Chồng Trong Truyện Niên Đại

Chương 56 : Lại Mặt

Trước Sau

break

Người thanh niên khoảng ngoài hai mươi, mặt thuôn dài, môi hồng răng trắng. Triệu Minh Châu nhìn anh ta, thấy rất quen nhưng không tài nào gọi tên hay nhớ rõ thân phận. Sợ nhận nhầm người, cô không dám lên tiếng.
Mạnh Chi Chi cũng quan sát đối phương. Nhìn ngũ quan thì anh ta và Triệu Minh Châu như đúc từ một khuôn, chắc hẳn là anh em.
Thấy em gái không nói gì, cũng chẳng chào mình, Triệu Minh Ngọc dựng xe đạp rồi bước tới, đứng chắn trước mặt Triệu Minh Châu như để bảo vệ: “Mạnh Chi Chi lại bắt nạt em à?”
Triệu Minh Châu vô thức lắc đầu. Triệu Minh Ngọc nhìn Mạnh Chi Chi đầy cảnh giác, sau đó mới thở phào: “Vậy thì tốt, đi thôi, chúng ta về nhà. Bố mẹ đều đang đợi em đấy.”
Triệu Minh Châu không nỡ để Mạnh Chi Chi lại một mình, cô ướm lời: “Hay là cho Mạnh Chi Chi đi cùng luôn đi.”
Triệu Minh Ngọc nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên. Phải biết là từ năm năm trước, khi nhà anh chuyển từ biệt thự nhỏ về khu ngõ đá ở Nam Thành này, nàng tiểu thư nhà tư bản và "đóa hoa ngõ đá" Mạnh Chi Chi đã thành kẻ thù không đội trời chung, cứ gặp là đấu đá. Em gái anh nhắc đến Mạnh Chi Chi chưa bao giờ tử tế, nói gì đến chuyện giúp đỡ. Chuyện này thật chẳng giống Triệu Minh Châu chút nào.
Triệu Minh Châu biết anh mình nghi ngờ, liền thản nhiên nói dối: “Hồi ở nhà họ Chu, cô ta giúp em mấy lần, sẵn đường thì đưa cô ta về coi như em trả nợ tình nghĩa. Trả xong rồi thì hai đứa vẫn là kẻ thù như cũ.”
Triệu Minh Ngọc lúc này mới hết nghi ngờ. Anh nhìn chiếc xe đạp: “Nhưng xe không chở được ba người.”
Triệu Minh Châu quyết đoán: “Em ngồi khung trước, cô ta ngồi yên sau.” Với anh trai ruột mình cô chẳng có gì phải ngại, cô nhảy tót lên khung xe rồi vẫy tay: “Mạnh Chi Chi, lên đây nhanh lên!”
Mạnh Chi Chi mỉm cười lễ phép: “Cảm ơn anh Triệu ạ.”
Tiếng “anh Triệu” này làm Triệu Minh Ngọc hơi mất tự nhiên. Bởi trước đây Mạnh Chi Chi toàn gọi anh là “Triệu Đá Tảng” — thứ đá trong hố xí vừa hôi vừa cứng. Người ta nói “không ai nỡ đánh kẻ chạy lại mỉm cười”, anh không nỡ từ chối, chỉ lạnh mặt bảo: “Thế cô lên đi.”
Mạnh Chi Chi chẳng để tâm, đang lúc cần nhờ vả mà. Cô lại dịu dàng nói: “Cảm ơn anh Triệu nhiều nhé.”
Tiếng gọi này khiến Triệu Minh Ngọc thấy lạ lẫm lắm, vì trước kia Mạnh Chi Chi chỉ biết vênh mặt lên mà sai bảo: “Này Triệu Đá Tảng! Đồ tư bản kia, lại đây quét sân cho tôi!”
Anh không đáp, chỉ hừ hừ trong cổ họng. Khi Mạnh Chi Chi vừa ngồi lên yên sau, xe hơi lảo đảo, Triệu Minh Ngọc gồng mình đạp bàn đạp nhưng đạp ba lần liền mà xe chẳng nhích nổi phân nào, mặt anh đỏ bừng vì xấu hổ.
“Đợi chút, Mạnh Chi Chi cô xuống đi đã, để tôi lấy đà đạp xe đi rồi cô hãy nhảy lên sau.”
Cứ ngỡ Mạnh Chi Chi sẽ chế nhạo mình như mọi khi, nhưng không, cô nhảy xuống thoăn thoắt, chân hơi đau khiến cô khẽ nhíu mày: “Vâng, anh cứ đạp đi ạ.”
Triệu Minh Ngọc quay lại nhìn cô, trong lòng dâng lên cảm giác khác lạ. Triệu Minh Châu thì đã mất kiên nhẫn: “Anh có đi không thì bảo?”
Cái giọng này mới đúng là em gái anh đây. Triệu Minh Ngọc lập tức dẹp bỏ mọi nghi ngờ về thân phận em gái, hô lên: “Đi ngay đây!”
Chỉ chở mình Triệu Minh Châu thì xe chạy rất mượt. Khi xe đã có đà, anh quay lại vẫy tay với Mạnh Chi Chi: “Lên đi!”
Mạnh Chi Chi đáp lời, chạy lấy đà một đoạn rồi túm lấy lưng áo Triệu Minh Ngọc, mượn lực nhảy lên yên sau. Cũng may là cô chân tay nhanh nhẹn, chứ không cũng chẳng dám nhảy lên xe đang chạy.
Cú tóm của cô làm tay lái của Triệu Minh Ngọc khựng lại, suốt quãng đường anh cứ căng cứng cả người. Dáng vẻ thư sinh của anh không chịu nổi sức nặng của hai người, chỉ một lát sau là mặt đỏ gay, mồ hôi đầm đìa.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc