Chu Thiệp Xuyên quay đầu nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên mặt em trai, biết rõ bên ngoài đang rất gấp gáp. Anh che miệng máy, nói ngắn gọn với đầu dây bên kia: “Mẹ, chuyện này đợi con và Chu Dã làm xong nhiệm vụ về rồi nói sau.”
Nói xong, chẳng đợi mẹ Chu kịp phản hồi, anh đã dập máy và sải bước ra khỏi phòng tổng đài.
Bên ngoài đơn vị là những hàng cây bạch dương san sát, lá đã rụng sạch trong mùa đông, chỉ còn lại những cành khô khẳng khiu. Trên đường, nhiều chiến sĩ trẻ mặc quân phục đang hối hả chạy về phía bãi tập.
Chu Dã đi phía sau quan sát sắc mặt anh cả. Anh mở hờ cúc cổ áo cho thoáng, nhưng vì sắp tập hợp nên đành phải cài lại tử tế: “Có chuyện gì thế anh?”
Giọng anh vẫn vẻ bất cần đời như chính con người anh vậy, hoàn toàn trái ngược với sự quy củ của Chu Thiệp Xuyên.
Chu Thiệp Xuyên khựng lại, quay đầu nhìn Chu Dã. Anh vốn cao lớn lực lưỡng, ánh mắt sắc lẹm như dã thú khiến Chu Dã vô thức rùng mình, vội đuổi theo: “Anh, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Chu Thiệp Xuyên day giữa chân mày, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự trầm mặc: “Đêm tân hôn, hai anh em mình vào nhầm động phòng rồi.”
Dưới làn sương sớm, chân mày anh cũng vương một lớp khí lạnh.
“Cái gì?”
Mí mắt mỏng của Chu Dã giật mạnh, anh đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt đầy sửng sốt: “Ý anh là sao?”
Anh tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại lần nữa. Chu Thiệp Xuyên vừa sải bước chạy về phía đội ngũ, vừa giải thích ngắn gọn: “Nhầm động phòng. Đêm đó người ở phòng phía Đông là Mạnh Chi Chi, còn ở phòng phía Tây là Triệu Minh Châu.”
Chu Dã chết lặng giữa sân, đến mức tiếng kèn vang bên tai cũng chẳng nghe thấy gì nữa.
Cái gì cơ? Người chung chăn gối với anh đêm đó là Triệu Minh Châu sao? Không phải Mạnh Chi Chi?
“Chu Dã, đứng ngây ra đó làm gì?”
Chính ủy Hà đi ngang qua, vỗ mạnh vào vai anh: “Mau tập hợp đi, đến muộn là bị kỷ luật quân pháp đấy.”
Chu Thiệp Xuyên tỉnh táo lại nhanh hơn, lập tức nói với Chính ủy Hà: “Chính ủy, báo cáo kết hôn của tôi và Chu Dã tạm thời đừng phê duyệt vội.”
Tận dụng lúc đang di chuyển, Chính ủy Hà hạ giọng hỏi: “Tại sao?”
Hai anh em nhìn nhau. Chu Dã vẫn chưa hoàn hồn, còn Chu Thiệp Xuyên thì mím môi, lạnh lùng đáp: “Sổ hộ khẩu của chúng tôi bị lấy nhầm trang, nên cần phải viết lại báo cáo.”
Chính ủy Hà nhíu mày vẻ không vui: “Chuyện hộ khẩu mà cũng nhầm được sao?”
Chu Thiệp Xuyên nói dối không chớp mắt: “Vâng, trước khi đi là do mẹ tôi sắp xếp hành lý. Tôi và vợ cũng chưa quen thân nên mới xảy ra cớ sự này.”
Lý do này nghe cũng hợp lý. Trước khi anh về thăm thân, đơn vị cũng không ngờ cả hai anh em nghỉ phép lại cùng kết hôn một lúc.
“Được rồi, đợi nhiệm vụ lần này kết thúc, tôi sẽ trả lại báo cáo cho cậu.”
Chu Thiệp Xuyên gật đầu cảm ơn. Sau khi Chính ủy Hà đi khỏi, Chu Dã mím chặt môi, giọng khàn đặc: “Anh, giờ tính sao?”
Lúc cưới, người anh chọn là Mạnh Chi Chi. Thực ra anh với cô không thân, cả hai đều là kiểu cưới chạy, chỉ kịp nhìn mặt nhau thoáng qua rồi ai bận việc nấy. Anh chỉ nhớ mang máng trong tiệc rượu hôm đó, anh và anh cả mải tiếp khách, còn Triệu Minh Châu và Mạnh Chi Chi thì chẳng thèm giữ kẽ, hai cô nàng thi nhau đấu rượu đến mức đỏ bừng mặt mày, ánh mắt mơ màng, trông vô cùng diễm lệ.
Nghĩ đến đây, tim Chu Dã hẫng một nhịp, cảm giác thật khó tả.
Anh không thân với Mạnh Chi Chi, cũng chẳng thân với Triệu Minh Châu. Nhưng anh lại rất quen thuộc với người phụ nữ đêm hôm đó — người đã ôm lấy anh như con bạch tuộc và ngáy khò khè nho nhỏ. Chu Dã phải thừa nhận, ban đầu anh bất mãn với cuộc hôn nhân này vì đó là sự sắp đặt độc đoán của mẹ, khiến anh và anh cả không thể chối từ. Cả tiệc cưới cũng là kiểu gượng ép.
---