Kiếp trước bà chắc chắn là tạo nghiệt nặng lắm, kiếp này mới rước về loại con dâu thế này. Mà còn rước một lúc một đôi.
Chết mất thôi. Sao bà lại đen đủi thế này cơ chứ.
Bà Chu vừa định chống nạnh mắng tiếp.
Kết quả Mạnh Chi Chi đột ngột buông tay, quay đầu chạy về phía bà Chu, ôm lấy cánh tay bà khóc lóc: "Mẹ, mẹ phân xử giúp con đi, chuyện sính lễ khoan hãy nói, giờ con ngủ với anh Cả, cô ta ngủ với em Hai, mẹ định giải quyết cho tụi con thế nào đây?"
Không đợi bà Chu kịp mở miệng, Triệu Minh Châu đã khoanh tay trước ngực, nhướng mày cười lạnh: "Thế tôi trả lại lão Hai nhà cô cho cô là được chứ gì?"
Mạnh Chi Chi thút thít: "Người đàn ông cô không cần thì tôi cũng không thèm!"
"Tôi cũng có phải người đi nhặt rác đâu!"