Mấy bà con hàng xóm xung quanh lập tức mắt sáng rỡ, xúm lại buôn chuyện.
Rốt cuộc là động phòng với ai?
Chỉ nghe tới câu đó thôi cũng đủ giật gân rồi.
Cái sân tứ hợp viện này yên ắng lâu quá, ai nấy đều khoái mấy chuyện đào hoa như thế.
Hôm qua nhà họ Chu còn rộn ràng cưới liền một lúc hai cô con dâu, hôm nay đã xảy ra chuyện rồi sao?
Con dâu út ngủ với anh chồng?
Vậy chẳng phải có nghĩa là con dâu cả ngủ với chú em chồng à?
Ôi chao, chuyện thế này mà họ được nghe không tốn đồng nào sao?
Tất cả ánh mắt lập tức dồn cả lên người Mạnh Chi Chi.
Liên tiếp hai câu hỏi làm cô nhất thời không biết trả lời thế nào.
Từ lúc xuyên tới đây, cô không còn ký ức của thân thể này trước kia nữa.
Chỉ biết lơ mơ vài tình tiết và nhân vật trong cuốn sách, mà theo sắp xếp trong sách thì cô vốn phải gả cho Chu Dã, cậu em trai mang vai phản diện.
Nhưng lạ một điều, cô lại xuất hiện ở căn phòng phía đông, tức là phòng của người anh cả, nam chính Chu Thiệp Xuyên.
Còn vì sao lại vào nhầm phòng đông thì cô thật sự không biết. Ký ức duy nhất của cô là vừa xuyên tới đã nằm ngay trên giường tân hôn.
Khi ấy người cô nóng ran, trong phòng cưới trời tối om, lại không thắp đèn, cô chợt sờ phải một người lạnh như cục đá.
Hai người mơ mơ màng màng động phòng xong.
Mạnh Chi Chi đương nhiên không nhìn thấy mặt đối phương.
Mà cô cũng nghi rằng Chu Thiệp Xuyên chắc cũng không nhìn rõ mặt cô.
Dù sao trên danh nghĩa, cô là em dâu của anh.
Nếu Chu Thiệp Xuyên biết thân phận thật của cô, tối qua anh nhất định sẽ không đồng ý động phòng với cô.
Nói cách khác…
Ngày đầu tiên xuyên tới, cô gả cho phản diện, nhưng lại ngủ với nam chính.
Thấy cô rơi vào hồi tưởng, lại im lặng không nói.
Mẹ Chu còn gì mà không hiểu nữa.
Bà “soạt” một tiếng đứng bật dậy, vừa khóc vừa kêu trời trách đất:
“Tôi đã bảo uống rượu hỏng việc, uống rượu hỏng việc mà! Tối qua không cho cô với Triệu Minh Châu thi uống, hai đứa cứ nhất quyết phải hơn thua, giờ thì hay rồi, đến đêm tân hôn mà cũng ngủ nhầm chú rể!”
“Trời đánh ơi, chú rể mà cũng ngủ nhầm!”
Bà liền lặp lại câu đó tới hai lần.
Nói tới đây, giọng mẹ Chu càng thêm the thé, vừa hoảng vừa dồn ép:
“Mạnh Chi Chi, con gả cho thằng hai mà lại ngủ với thằng cả, giờ biết làm sao đây hả?”
Mạnh Chi Chi cúi đầu nhìn mũi chân mình, thầm nghĩ đúng là oan gia ngõ hẹp.
Uống đến mức ấy mà còn lần được vào đúng phòng cưới nhà họ Chu, đã là giỏi lắm rồi.
Ít ra cũng không lạc vào phòng người khác.
Chỉ là nếu không phải không đúng lúc, cô thật muốn bật cười thành tiếng.
Loạn thì càng tốt.
Vừa mới xuyên tới mà cốt truyện đã rối tung rối mù.
Có phải điều đó đồng nghĩa với việc vận mệnh của cô cũng có thể thay đổi không?
Thấy mẹ Chu khóc như chết cha chết mẹ.
Tiếng khóc ấy như cầm búa nện vào màng nhĩ cô.
Ù ù cả lên.
Mạnh Chi Chi thấy ồn quá, bèn đưa cho bà một chiếc khăn tay, nhỏ nhẹ nói:
“Mẹ à, mẹ lau nước mắt đi. Mẹ khóc lớn thế này hại sức khỏe lắm, khóc hỏng người rồi con xót lắm.”
Tiếng khóc của Chu mẫu khựng lại. Bà nhìn chiếc khăn, đưa tay nhận lấy lau nước mắt.
Trong lòng còn thấy cô con dâu này hình như cũng không đến nỗi nào?
Chỉ là… nó có từng ân cần thế này đâu?
Rồi lại nghe Mạnh Chi Chi tiếp tục an ủi:
“Dù có vào nhầm phòng động phòng thì cũng chẳng sao. Dù thế nào cũng là con trai của mẹ cả, có phải ra ngoài ngủ với đàn ông hoang đâu, nhà họ Chu mình đâu có thiệt.”
Nghe nửa câu đầu, mẹ Chu thật sự thấy cô con dâu mình chọn cũng được lắm.
Biết thương người lớn.
Nhưng nghe hết nửa câu sau, ban đầu bà còn thấy có lý, rất nhanh đã kịp phản ứng lại.
Giọng bà lại vút cao, chói tai như cái chiêng vỡ bị gõ mạnh:
“Không thiệt cái gì mà không thiệt? Cưới cô tôi mất một trăm đồng tiền sính lễ, cưới Triệu Minh Châu mất hai trăm đồng tiền sính lễ!”
“Con dâu cả mà tôi nhắm tới là Triệu Minh Châu kia kìa!!!”
---