"Chị ơi, chị cho nhiều quá ạ. Chỉ cần nửa cân thôi là em mừng lắm rồi, chị cho thế này chị thiệt chết."
Cô bé này có thể nói ra câu đó chứng tỏ là một đứa trẻ rất lương thiện. Nhưng đổi lấy nửa cân thì đúng là hơi quá đáng, Tất Hạ thầm nghĩ không thể vì người lớn không đi cùng mà bắt nạt trẻ con được. Kể cả tính theo giá rau cải thường ngoài chợ, cô cũng chẳng lỗ là bao.
"Không lỗ đâu, chị đưa em loại gạo rẻ nhất đấy." Tất Hạ vừa nói vừa xách túi gạo đưa cho cô bé, còn không quên trả lại chiếc giỏ tre.
Vương Đại Ni líu lo cảm ơn, ôm lấy túi gạo với lòng biết ơn sâu sắc rồi lách qua cửa sau rời khỏi siêu thị.
Tiễn cô bé đi rồi, siêu thị lại trở về vẻ vắng lặng. Đêm nay tuyết rơi dày nên chẳng có khách khứa nào ghé qua. Tất Hạ định bụng nấu bát mì gói, ăn xong sẽ đóng cửa nghỉ sớm.
Nước vừa sôi, cô chợt nhớ tới ba cây Cải trắng lúc nãy, không biết mùi vị nó ra sao. Cô bèn ngắt hai phiến lá bỏ vào nồi. Chỉ một lát sau, mùi hương nồng nàn của mì bò kho đã lan tỏa khắp gian phòng.
Tất Hạ gắp một miếng lá cải nếm thử. Vừa cắn một miếng, cô đã cảm nhận được vị giòn sần sật, mọng nước, nhưng điều lạ lùng là nó lại mang đúng hương vị của nước dùng mì bò kho.
"Sao chẳng có chút vị riêng nào thế này? Cải thường còn có vị cải, đằng này cái loại 'Cải trắng' này lại nhạt thếch!" Tất Hạ nhíu mày lẩm bẩm: "Thôi kệ, nhìn cái mã trắng hếu thế kia là biết chẳng đậm đà gì rồi."
Ăn xong xuôi, cô mở cả cửa trước lẫn cửa sau cho bay bớt mùi mì rồi lên lầu đi ngủ.
Trong lúc đó, ở thế giới bên kia, Vương Nhị Ni - em gái của Đại Ni đang gặp ác mộng. Cô bé gọi chị mấy tiếng không thấy ai trả lời thì sợ quá khóc rống lên. Tiếng khóc làm cả nhà thức giấc.
Cha của Đại Ni là Vương Đức Phát và mẹ là Vương Thúy Lan nghe tiếng khóc vội khoác áo bông chạy sang phòng các con, lúc này mới tá hỏa phát hiện con gái lớn đã biến mất.
Ông Vương Đức Phát tức tốc gọi cậu con trai cả là Vương Đại Dũng dậy, hai cha con định bụng đốt đuốc đi tìm. Vừa ra đến cổng thì thấy Vương Đại Ni đã lù lù đẩy cửa bước vào.
"Cái con ranh này! Đêm hôm khuya khoắt không ngủ còn chạy đi đâu hả?" Vương Đức Phát nổi trận lôi đình, vừa thấy mặt con đã mắng té tát: "Chạy lung tung như thế, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao?"
Vương Đại Ni biết mình lén đi là sai, khiến cả nhà lo lắng nên cũng chẳng dám cãi nửa lời.