“Cộc! Cộc! Cộc!”
“Thình thình thình!”
“Thình thình thình thình thình!”
Tiếng đập cửa từ phía sân sau mỗi lúc một dồn dập. Tất Hạ lơ đãng ngước lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường. Đúng 8 giờ tối.
Cô rời khỏi quầy thu ngân, nhìn qua cửa kính siêu thị ra bên ngoài. Những bông tuyết bay lả tả rơi đầy trời, phố xá vắng lặng không một bóng người. Thôn Tất Gia vốn là một ngôi làng cổ nằm giữa lòng thành phố, sau khi được trùng tu đã trở thành địa điểm check-in nổi tiếng trên mạng. Những nếp nhà cũ kỹ đối diện với những dãy chung cư mới xây tạo nên một sự va chạm thị giác mãnh liệt giữa nét hiện đại và truyền thống.
Nhà Tất Hạ nằm ngay sát mặt đường, nên ba cô - ông Tất Hưng Hải đã sửa tầng một làm siêu thị mini, tầng hai là nơi cả nhà sinh hoạt. Họ đã sống ở đây hơn hai mươi năm.
Năm nay sau khi tốt nghiệp đại học, Tất Hạ tìm được một công việc hành chính tại thành phố nơi mình theo học. Lương tháng 6 nghìn tệ nhưng tiền thuê nhà đã ngốn mất 5 nghìn tệ. Đi làm nửa năm trời vẫn phải dựa vào ba mẹ tiếp tế, Tất Hạ dứt khoát xin nghỉ việc về quê tiếp quản siêu thị. Đằng nào cũng là đi làm thuê, chẳng thà về làm cho ba mẹ còn hơn.
Cô lấy chiếc khóa chữ U móc vào tay nắm cửa kính rồi mở lối đi thông ra sân sau. Gió lạnh lập tức ùa vào siêu thị, xua tan cái không khí khô nóng bên trong.
“Thình thình thình!” Tiếng đập cửa gỗ càng lúc càng rõ.
“Ai thế ạ?” Tất Hạ vừa hỏi vừa rảo bước về phía cổng lớn sân sau.
Vừa mở cửa, một cô bé khoảng bảy, tám tuổi đã đứng đó, trên đầu phủ một lớp tuyết mỏng. Cô bé mặc một bộ quần áo vải thô đầy những mảnh vá, bên trong độn thêm bao nhiêu lớp áo khiến người em tròn ủng như một quả bóng nhỏ. Cô bé run rẩy vì lạnh, làm Tất Hạ chợt liên tưởng đến cô bé bán diêm trong truyện cổ tích.
“Chị ơi, chị mua rau không ạ? Rau nhà em tươi lắm, vừa mới hái dưới ruộng lên, không tin thì chị xem này.” Cô bé vừa nói vừa vén tấm vải che giỏ rau lên.
Bên trong là ba cây cải trắng mọng nước, trắng muốt. Tất Hạ không dám chắc đây có phải cải trắng không, vì dù hình dáng y hệt nhưng toàn thân nó lại trắng tinh, không hề có một chút sắc xanh hay vàng nhạt nào cả.
Màu trắng này rất lạ. Trước đây cô từng thấy những cây cải trắng nõn như đồ sứ, nhưng ít nhất phần lá cũng phải có màu xanh lục hoặc phần ngọn hơi ngả vàng. Còn loại rau trắng đến phát ra ánh lạnh lẽo thế này, cô mới thấy lần đầu.