Cảm giác ướt át giữa hai chân mình đã đầy đủ, nàng nhẹ nhàng tách ra nụ hoa trinh nguyên màu hồng đang ướt át của mình, nhờ Á Hy Thần hỗ trợ Lạc Nam tiến vào bên trong, bởi vì hắn hiện tại đã không tỉnh táo…
“Để tỷ trước đi…tỷ đã từng sinh Á Nhi nên sẽ không đau đớn khi bị phá thân, với trạng thái hung hăng hiện tại của hắn, nếu vào trong muội sẽ chịu không nổi!”
Tô Nhan uyển chuyển xoay người, nàng nhẹ cắn môi vì các dấu vết bị hắn để lại trên da thịt hơi rát, bất quá vẫn hít sâu một hơi đem Lạc Nam đỡ lấy, bàn tay nắm lấy cự long khủng bố của hắn vuốt ve lên xuống, thứ này hiện tại nếu không ai chăm sóc sẽ rất khó chịu.
Á Hy Thần phối hợp nằm ngửa xuống, tách ra bắt đùi ngọc ngà của mình, đem thủy huyệt đang rỉ nước triển lộ trước mặt Tô Nhan.
Chỉ thấy mọi thứ đều trơn nhẵn, Á Hy Thần không có dù chỉ một sợi mao ở tại nơi đó…
Hai mép môi đỏ ửng so với màu của Tô Nhan đậm hơn một chút, nụ hoa hé mở ra một cái rãnh ẩn chứa da thịt mềm mại gợi tình, hạt le tô điểm bên trên như pha lê cao quý, dù đã từng sinh con nhưng không khác nào thiếu nữ, đẹp không cách nào để hình dung.
HỪ HỪ HỪ…
Lạc Nam vừa chứng kiến ŧıểυ huyệt đang hé mở của Á Hy Thần, toàn thân chấn động dữ dội, như dã thú rít gào hất tay Tô Nhan lao vọt đến…
Hắn cúi người ghị chặt thân thể của Á Hy Thần, vùng hông đâm mạnh vào nơi tư mật của Á Hy Thần.
Tô Nhan với Á Hy Thần bị tình cảnh vụng về của hắn làm cho phì cười, tên này tình trường lão luyện, nữ nhân không biết có bao nhiêu…vậy mà có lúc ngay cả nơi đó của nữ nhân cũng tiến vào không được.
Á Hy Thần nghĩ nghĩ, phong tình vạn chủng liếc mắt đáp: “Tỷ chưa từng làm việc này trước đây nên không rõ ràng, bất quá ngay cả đứa bé nơi đó cũng có thể sinh ra, thì hắn tiến vào chắc cũng không thành vấn đề!”
Nàng vươn tay đánh yêu lên nó một cái, lúc này mới dùng tay điều chỉnh để đầu nấm đỏ to lớn kia ngay vị trí lối vào ŧıểυ huyệt của Á Hy Thần.
Lạc Nam theo bản năng cảm giác được quen thuộc, nhất thời hưng phấn rống lên một chút, không có chút thương hương tiếc ngọc nào…thô bạo đâm mạnh vào bên trong.
ÓT…
Theo một cú đâm lúc cán, Á Hy Thần cắn chặt răng, khóe mắt chảy xuống hai hàng lệ…
Nàng mặc dù không còn lớp màn sau khi sinh Á Nhi, nhưng dù sao thân thể vẫn chưa tiếp đón nam nhân bao giờ, hơn nữa sinh Á Nhi đã nhiều năm, nơi đó đã sớm chật hẹp trở lại không khác nào thiếu nữ mới lớn.
Tô Nhan thấy vậy thầm than một tiếng, phu quân hiện tại quá mức điên cuồng, làm sao nhận ra đau đớn của người phụ nữ của hắn, nàng chỉ có thể vội vàng tiến lên, nhẹ nhàng xoa nắn thân thể Á Hy Thần, hy vọng xoa diệu cơn đau của nàng.
Tinh Linh Nữ Vương chỉ có thể dang rộng đôi chân thon dài, mặc cho nam nhân cường bạo.
“Tỷ tỷ, đau lắm không…” Tô Nhan nhìn sắc mặt Á Hy Thần nhợt nhạt, trong lòng thương tiếc vô cùng, lại không thể trách cứ nam nhân đang bị mất đi lý trí.
Không biết qua bao lâu, khi đã dần thích ứng…cơn đau trôi đi, Á Hy Thần cũng bắt đầu cảm giác được mỹ diệu đến từ chuyện nam nữ, môi thơm ngâm nga rêи ɾỉ, ánh mắt có chút mê ly…
Khi trạng thái tinh thần trở nên sảng khoái, Thiên Hương Ngọc Thể bắt đầu phát huy diệu dụng của nó…
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Vô số Thiên Địa Linh Khí trong Linh Giới Châu cấp tốc cuồn cuộn tiến vào vị trí đang giao hợp của hai người, Mộc hệ Linh Khí nồng đậm đến cực điểm tiến vào cơ thể Á Hy Thần cùng Lạc Nam, đem cơn đau thể xác của Á Hy Thần xoa diệu, mà Thiên Mộc Đỉnh trong cơ thể Lạc Nam lại hưng phấn reo hò như chưa từng có.
Sau đó chuyện như thường lệ tiếp tục sản sinh, Thiên Mộc Đỉnh tràn ra Phệ Thiên Mộc tiến vào cơ thể Á Hy Thần dẫn dụ…
Mà Phản Thiên Mộc trong cơ thể Á Hy Thần như cảm nhận được triệu hoán, cũng ngoan ngoãn tiến ra, hòa quyện cùng Phệ Thiên Mộc trong người Lạc Nam.
BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…
Lạc Nam vẫn mặc kệ tất cả, hắn điên cuồng chiếm lấy mỹ nhân nằm dưới thân mình, không chút nào quan tâm đến quá trì lẫn nhau dung hợp Dị Thuộc Tính.
Á Hy Thần toàn thân được Mộc Linh Khí xoa diệu hết sức dễ chịu, lại cảm giác được có một loại Dị Mộc mới tiến vào cơ thể mình, mà Phản Thiên Mộc của nàng cũng đang được Lạc Nam hấp thu.
Ánh mắt xinh đẹp lóe lên một tia ôn nhu, Á Hy Thần vươn tay ôm chặt lấy lưng hắn, trong lòng mãn nguyện:
“Yêu thiếp đi chàng! Mạnh bạo yêu nữ nhân của chàng đi!”
Không biết qua bao lâu, khi Thiên Mộc Đỉnh thành công chào đón Phản Thiên Mộc, hai loại Dị Mộc kết hợp vào nhau khiến kích thước của nó to gấp hai lần…
Chưa dừng lại ở đó, theo cơn sướиɠ khoái trào dâng, thể chất song tu trên Đại Thể Bảng là Thiên Hương Ngọc Thể càng phát huy công dụng kinh người của nó…
Tại nơi hai người giao hợp, một mùi hương thơm chưa từng có lan tỏa mà ra, dễ chịu đến mức có thể thấp dẫn tất cả Mộc thuộc tính trong trời đất, ngay cả Tô Nhan ngồi bên cạnh cũng cảm thấy toàn thân thoải mái không nói nên lời.
Hỗn Độn Mộc Khí ẩn tàng trong Linh Giới Châu vẫn còn tồn tại, nó như bị mùi hương đến từ Thiên Hương Ngọc Thể dụ dỗ, tiết ra lực lượng Mộc Hệ thuần tính và tinh khiết nhất của mình, cuồn cuộn hội tụ…tiến vào vị trí đang giao hợp của Lạc Nam với Á Hy Thần.
Trong khoảnh khắc năng lượng của Hỗn Độn Mộc Khí tiến vào, Phản Thiên Mộc và Phệ Thiên Mộc của hai người hưng phấn hò reo, Mộc Hệ Tiên Lực càng thêm tinh khiết, càng thêm mạnh mẽ…
Kim Nhi đánh giá tình huống thân thể của Lạc Nam với Á Hy Thần, ánh mắt lập lòe dị sắc, mở miệng lẩm bẩm:
“Không hổ là Thiên Hương Ngọc Thể, có Hỗn Độn Mộc Khí cung cấp năng lượng để phát triển, Phệ Thiên Mộc và Phản Thiên Mộc của công tử với Tinh Linh Nữ Vương thăng cấp rồi, sức mạnh của chúng đã vượt qua phạm trù Thiên Địa Dị Vật thường thấy, hiện tại khi chiến đấu dù vượt qua một đại cảnh giới cũng có thể Phản Chấn và Thôn Phệ!”
Á Hy Thần cũng cảm ứng được chiến lực của mình tiến bộ kinh khủng, đối với người nam nhân trên thân sinh ra cảm giác phục tùng, vòng eo không ngừng lắc lư lay động, phối hợp nhịp nhàng mỗi lần thúc vào của hắn.
“ŧıểυ Nam…hôn thiếp!” Á Hy Thần ghị đầu hắn xuống, chủ động dâng lên môi thơm.
Lạc Nam không chút chối từ há miệng ngậm lấy, đầu lưỡi tiến ra quấn lấy lưỡi ngọt của Á Hy Thần, điên cuồng mυ"ŧ vào.
BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…
Bên trên hôn môi cuồng nhiệt, bên dưới ra vào hung mãnh...
Á Hy Thần lần đầu trải qua chuyện nam nữ nên cực kỳ nhạy cảm, sắp bị đưa lên đỉnh rồi…
Hắn trầm thấp mở miệng, sau đó ánh mắt co rụt lại khi nhìn thấy các vết răng đỏ, các dấu vết bầm tím trên thân thể trắng nõn như trăng rằm của nàng.
Nhủ hoa của Tô Nhan bị cắn đến rỉ máu, đôi môi sưng đỏ căn mộng, trên mặt nàng thậm chí có dấu răng của hắn.
Lạc Nam toàn thân chấn động, sau đó cúi đầu nhìn xuống Á Hy Thần đang thở hổn hển nằm bên dưới.
Chỉ thấy da thịt nàng so với Tô Nhan không khác hơn bao nhiêu, đầu tóc rũ rượi…đặc biệt là ŧıểυ huyệt bên dưới tràn ra máu đỏ, hai cánh môi sưng ắp lên…hỗn hợp cùng tình dịch của hai người, tạo thành một cảm giác thê mỹ đến cực hạn.
“Ta…ta đã làm gì thế này?” Lạc Nam khàn khàn trong cổ họng, mặc kệ Dục Hỏa vẫn còn điên cuồng bên trong cơ thể, ánh mắt hắn rướm lệ, cảm giác tự trách cùng vô hạn thương tiếc bao phủ toàn bộ tâm linh.
Bàn tay run rẩy vươn ra đem thân thể mềm mại của Tô Nhan ôm vào trong ngực, các ngón tay nhẹ nhàng nâng niu xoa lên từng vết thương của nàng.
Tô Nhan của hắn vẫn còn là trinh nữ, lại bị hắn làm thành bộ dạng như vậy sao ?
“Ngoan, thiếp rất hạnh phúc!” Tô Nhan nhận ra áy náy của hắn, nàng dịu dàng ôm lấy nam nhân, vùi đầu vào lòng ngực hắn.
Lạc Nam không biết nói gì hơn, hắn chưa từng căm hận bản thân mình như vậy, chỉ có thể thương tiếc ôm lấy nàng, để nàng cảm nhận được hơi ấm và tình yêu của hắn.
Nhìn xuống Á Hy Thần, nàng cũng đang mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt như muốn nói ta sẽ không trách chàng, chỉ bất quá vì quá mệt mỏi nên Á Hy Thần không thể mở miệng nữa rồi...
Khoanh chân ngồi xuống, đặt mông hai nữ ngồi hai bên bắp đùi...hắn vòng tay siết chặt hai mảnh eo thon, để hai nữ tựa vào lòng ngực, dùng giọng điệu ôn nhu nhất có thể mở miệng :
“Có đau lắm không ?’’
Hai nữ nhoẻn miệng cười lắc đầu, nỗi đau thể xác có là gì so với hạnh phúc trong tâm hồn hai nàng lúc này ?
“Chàng khi đó như muốn ăn tươi nuốt sống bọn thiếp, thiếp cứ nghĩ hai người bọn thiếp cũng không đủ thanh tỉnh chàng!”
Lạc Nam gật đầu hôn lên trán hai nữ, hắn biết tình huống của mình nghiêm trọng đến mức nào, dâm tính của Dục Tình Yêu Hỏa quá mức dữ dội, nếu là nữ nhân bình thường mười người xông trận cũng không đủ hạ hỏa trong người hắn.
“Ực!’’ Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt, mặc dù Á Hy Thần đem dục hỏa của hắn giải tỏa hơn một nửa, cũng lấy lại tỉnh táo...nhưng ham muốn trong lòng vẫn còn rất thịnh, nhất là khi hai vị giai nhân trần truồng ngoan ngoãn ngồi trong lòng ngực lúc này.
“Thiếp…thiếp hết nổi rồi!” Á Hy Thần lấy lại chút sức rêи ɾỉ, toàn thân nàng lúc này như bị xé thành từng mảnh, thật sự không thể hầu hạ hắn được nữa.
“Bảo bối, ta cũng không nỡ tiếp tục hành hạ nàng!” Lạc Nam vén mái tóc Á Hy Thần sang một bên, ngắm nhìn dung nhan tây phương tuyệt mỹ của nàng, đặt nhẹ một nụ hôn lên cái trán trơn bóng.
Cảm nhận được tình ý của hắn, Á Hy Thần thỏa mãn khép hờ mắt lại.
Lạc Nam đem nàng đặt nhẹ xuống thảm cỏ, lúc này mới quay sang ôm gọn Tô Nhan, hơi thở nóng rực nói :
“Vợ ngoan, để phu quân bù đắp cho nàng!”
“Ừm!” Tô Nhan ngoan ngoãn nỉ non một tiếng, thân thể vô lực mặc cho nam nhân sắp xếp theo ý hắn.
Lạc Nam đem nàng xoay ngược lại, lật sấp thân thể trắng nõn xuống, ra hiệu Tô Nhan đem bờ mông vểnh cao lên.
Tô Nhan trong lòng thẹn thùng muốn chết, trước đó hắn mất đi lý trí nên nàng không cảm thấy gì, hiện tại nam nhân đang thỏa thích ngắm nhìn cô bé của nàng một cách tỉnh táo, nhất thời không quen.
Lạc Nam cười cười, tách nhẹ hai đùi Tô Nhan, bàn tay xoa nắn mông đít căn tròn của nàng, ánh mắt dán vào hạ thân nữ tử, hài lòng khen ngợi :
“Nơi này của nàng thật đẹp, mê chết ta!”
Nói xong không đợi Tô Nhan phản ứng, hắn cúi thấp đầu...ôn nhu hôn lên nụ hoa trinh nguyên hồng phấn giữa hai đùi nàng.