Tư Linh Âm lúc thì đau dạ dày, lúc lại thương tích đầy mình do quay phim, mỗi lần đến bệnh viện là hai người lại đấu võ mồm liên tục.
Thấy Tư Linh Âm mang quà cho từng người, duy chỉ không có phần của Nhan Tranh, Tư lão phu nhân không khỏi ho nhẹ một tiếng.
“Chị dâu con ngày nào cũng ở nhà, sao không thấy con mua gì cho nó?”
“Ồ, chị dâu bình thường thích quần áo nông thôn quê mùa, con tìm hoài cũng chẳng thấy cái nào hợp gu nên thôi không mua. Đợi lần sau bạn con có quay phim làng quê, con bảo họ tiện đường ra chợ mua cho chị dâu một bộ nhé?”
Miệng gọi chị dâu rất ngọt, nhưng ánh mắt kiêu ngạo rõ ràng là không xem Nhan Tranh ra gì.
Tuy vậy, lần này trở về Tư Linh Âm lại ngạc nhiên khi thấy Nhan Tranh không còn ăn mặc quê mùa như trước nữa.
Dù chỉ mặc chiếc váy trắng kiểu dáng đơn giản, nhưng toàn thân lại toát ra khí chất thanh tao pha chút quyến rũ.
Nhất là sau khi bỏ chiếc kính gọng đen xấu xí kia, đôi mắt cô trở nên sáng rực, linh động như mắt mèo.
Tư Linh Âm không ngờ Nhan Tranh lại xinh đẹp đến thế!
Gương mặt này mà bước chân vào giới giải trí, chắc chắn sẽ được các ông lớn rót vốn nâng đỡ!
Nhan Tranh móc điện thoại ra, vẻ mặt nghiêm túc nói với Tư Linh Âm: “Tôi vừa mới nói được, phản ứng hơi chậm một chút. Đợi tôi tải cái app phiên dịch tiếng chim đã.”
Tư Linh Âm sững lại, con nhỏ nhà quê này biết nói rồi?
Nghe vậy, Tư Hàn Triệt đứng bên cạnh không nhịn được phì cười. Lúc đó Tư Linh Âm mới nhận ra câu của Nhan Tranh là đang mắng mình không nói tiếng người!
Cô ấy muốn phản pháo lại, nhưng nghĩ đến việc đôi co với một đứa quê mùa vô văn hoá thì chẳng đáng mặt minh tinh.
Hừ lạnh một tiếng, lại quay sang hỏi Tư Hàn Triệt: “Chuyện em liên hệ bác sĩ điều trị chân cho anh cả tiến triển sao rồi?”
Ngay khi biết Nhan Tranh có ý định chữa chân cho Tư Việt Đình, sắc mặt Tư Linh Âm lập tức sầm xuống.
“Anh cả, em thấy con nhỏ nhà quê đó rõ ràng là muốn khiến anh hoàn toàn tàn phế để tiện đường ly hôn, rồi đi lấy một thằng trẻ trung, lành lặn khác!”
[Nói vậy là đến cả Tư Linh Âm cũng biết Tư Việt Đình vừa già vừa bất lực à? Ly hôn tái giá ư, thôi khỏi. Cầm tiền của chồng cũ, chơi đủ các loại chó đắt tiền chẳng thích hơn à? Mình đâu có ngu như Tư Linh Âm.]
[Bị một thằng cún con gian manh lừa kết hôn rồi lừa tiền còn chưa đủ, đến cuối còn bị nó xích lại bằng dây chó, nhốt trong căn nhà đất ở nông thôn, bắt đẻ con cho anh nó! Sau khi moi hết giá trị, Giang Triều tạt nguyên chai axit vào mặt Tư Linh Âm, còn cắt lưỡi, bán sang nhà thổ ở Myanmar.]
[Lúc nhà họ Tư cử người đi cứu, vì nhận không ra nên đành bỏ đi. Mãi đến khi Hoắc Nghiên Tu lần ra được tung tích, tìm thấy thì Tư Linh Âm đã chết, mắt vẫn mở trừng trừng không nhắm nổi. Hoắc Nghiên Tu đỏ mắt giết sạch bọn thủ ác, chôn cất cô ấy, rồi lấy máu viết tên hai người lên bia mộ, sau đó tự bắn vào đầu kết liễu.]
Nhan Tranh khép cuốn sổ nhân duyên lại, trong lòng thầm nghĩ: Thảm quá trời! Nhưng sói con si tình như Hoắc Nghiên Tu biết tìm ở đâu bây giờ?