Không ngờ lần kiểm tra này lại thật sự phát hiện một khối u trong não vợ mình.
Khương Tấn Thành nghi ngờ có khi chính cái u đó đã chèn ép vào vùng kiểm soát trí tuệ của vợ ông!
Bác sĩ nói đây là khối u màng não rất nguy hiểm, có thể không sống sót sau ca mổ, hoặc có phẫu thuật xong cũng bị liệt nửa người. Ngay cả bác sĩ thần kinh nổi tiếng như Lawrence cũng ba lần bảy lượt từ chối ca mổ này.
Cuối cùng, ông đành trả một khoản phí phẫu thuật rất lớn, đồng thời cam kết nếu thất bại cũng không truy cứu, tuyệt đối giữ kín thông tin để bảo vệ danh tiếng bất bại của Lawrence trong ngành.
Nói đến chuyện chuyên môn, Tư Hàn Triệt đổi sang thái độ nghiêm túc, quay sang Khương Tấn Thành: “Dù Lawrence là đàn anh của cháu, nhưng về mặt kỹ thuật thì anh ta không bằng cháu, đặc biệt là trong phẫu thuật u màng não. Lawrence từng có một ca thất bại, chỉ là sau đó bỏ tiền ra xóa hết mọi ghi chép mà thôi.”
“Nếu giám đốc Khương tin tưởng cháu thì không cần phải vất vả bay ra nước ngoài. Cháu có thể trực tiếp làm bác sĩ phẫu thuật cho phu nhân Khương!”
Vừa nghe đến hai chữ thất bại, Khương Minh Yên căng thẳng liếc nhìn Khương Tấn Thành.
Sắc mặt ông lạnh hẳn đi, giọng điềm nhiên nhưng cứng rắn: “Không cần! Tôi đã nói rồi, từ giờ chuyện của nhà họ Khương không liên quan đến cậu nữa”
Đúng lúc đó, một người đàn ông trẻ bước vào phòng bệnh.
“Thế giới này đâu phải chỉ có mỗi bác sĩ Tư biết làm phẫu thuật não! Cái kiểu tự tâng mình rồi hạ bệ người khác như anh, thật sự làm người ta khinh thường. Người ta bảo chia tay là lúc thấy rõ nhân phẩm, Minh Yên, may mà em đã dứt khoát rời xa loại người này.”
Nhan Tranh vừa nhìn đã nhận ra gương mặt kia.
[Chẳng phải là “anh Cút”, dao vừa chĩa vào cổ, nói cút là cút ngay đó sao?]
Sau khi Tư Hàn Triệt khôi phục trí nhớ, anh ta lập tức nhận ra người đàn ông hôm ấy đi cùng Khương Minh Yên bước ra từ tòa nhà chính, là đàn anh từng theo đuổi cô ấy suốt thời gian học ở nước ngoài, Phan Quý Tân.
“Nói về nhân phẩm, tôi không sánh nổi với đàn anh Phan chân dài, dáng cao, chạy trốn còn nhanh hơn cả chó quý tân (poodle). Quả không hổ danh Phan Quý Tân.”
Tư Hàn Triệt không ngần ngại châm chọc một câu, khiến sắc mặt Phan Quý Tân lập tức biến đổi.
“Tôi... tôi lúc đó là đi báo cảnh sát! Chỉ là đồn cảnh sát xa quá nên mới bị trễ chút thôi! Bác sĩ Tư, anh có ghen tị vì tôi được đồng hành cùng Minh Yên và gia đình giám đốc Khương ra nước ngoài làm phẫu thuật thì cũng không cần nói móc vậy!”
“Điện thoại không báo cảnh sát được chắc? Nhà họ Khương dẫn theo một con chó poodle ra nước ngoài, tôi có gì để ghen tị?”
Nhan Tranh lật sổ nhân duyên của Phan Quý Tân ra, thầm nghĩ.
[Thì ra anh Cút từ thời còn ở nước ngoài đã bám váy vợ của một ông trùm xã hội đen, làm trai bao cho người ta, bảo sao chạy yếu xìu!]
[Anh ta chơi đá quý thua lỗ nặng, định nhân cơ hội theo nhà họ Khương ra nước ngoài để giở trò với Khương Minh Yên, buộc gạo nấu thành cơm. Muốn vào nhà họ Khương nhằm mượn thế nhà họ để trả nợ cờ bạc?]
Sắc mặt Tư Hàn Triệt lập tức đông cứng!
Con poodle này vậy mà còn muốn sang nước ngoài cưỡng ép Minh Yên? Vậy thì càng không thể để cô ấy rời đi!
Lúc Khương Minh Yên chuẩn bị rời khỏi cùng Khương Tấn Thành, Tư Hàn Triệt bất ngờ kéo chặt cổ tay cô ấy.