Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 40

Trước Sau

break
Tư Việt Đình cả người ướt đẫm, mùi tanh mặn của biển bám chặt không buông. Anh đang định về nhà tắm rửa thay đồ, chợt nghe một âm thanh yếu ớt vang lên trong đầu.

[Đừng đi.]

Trên giường bệnh, Nhan Tranh khẽ nhíu mày, vẻ mặt bất an như một đứa trẻ sợ bị bỏ lại một mình, yếu đuối đến đáng thương.

Tư Việt Đình không ngờ, ngay cả khi bất tỉnh cô vẫn sợ anh rời xa, vẫn cần sự hiện diện của anh đến vậy.

Anh bèn bảo Tần Chiêu về trước, tiện thể mang theo một bộ quần áo sạch đến cho mình.

Trong lòng Tần Chiêu không khỏi thầm kinh ngạc, giám đốc định ở lại chăm sóc phu nhân qua đêm?

Trước đây lúc cô Lê bị ngất do bệnh cột sống tái phát, giám đốc cũng chỉ gửi một giỏ trái cây rồi rời đi ngay.

Tư Việt Đình không thích đông người, anh cho tất cả hộ lý ra ngoài.

Dù phòng bệnh có thêm một gian nghỉ riêng, nhưng vì lo cô có chuyện mà mình không kịp biết, anh quyết định ngồi bên cạnh giường canh chừng cô cả đêm.

Anh lấy ra miếng ngọc Mãn Nguyệt trong túi, nhẹ nhàng đeo lại lên cổ cô. Khi cúi xuống, bỗng nghe thấy đôi môi cô mấp máy, khẽ phát ra tiếng...

Nhan Tranh đang mơ.

Cô mơ thấy năm mình 12 tuổi, con gái trưởng thôn là Thúy Hoa lừa cô đến một căn nhà hoang, bảo bên trong có thảo dược thần kỳ mọc trên thân gỗ.

Không ngờ cô vừa bước vào thì Thúy Hoa lập tức khóa cửa, ở ngoài cửa sổ ném pháo vào bên trong!

Nghe tiếng cô sợ hãi hét lên thất thanh, Thúy Hoa ở bên ngoài lạnh lùng cảnh cáo đứa câm như cô tốt nhất nên tránh xa A Chu ra.

A Chu là cậu bé theo mẹ về quê dưỡng bệnh, cả đám con gái trong thôn đều thích anh.

Chỉ có A Chu là chưa từng chê cười cô bị câm, cũng chưa từng bắt nạt cô.

Tiếng pháo bén lửa đốt cháy đống rơm trong nhà. Gió từ cửa sổ lùa vào khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn.

Ngay khi cô tưởng mình sắp bị thiêu sống, A Chu xông vào, mặc cho khói dày đặc cay xè mắt, đập vỡ ổ khóa lao vào cứu cô.

Anh tìm thấy cô đang trốn dưới gầm bàn, nắm tay kéo cô lao ra ngoài. Nhưng đúng lúc ấy, một thanh gỗ lớn từ xà nhà rơi xuống đập thẳng vào người anh, khiến cả hai ngã lăn ra đất.

Khoảnh khắc cuối cùng, A Chu dùng hết sức đẩy cô ra ngoài, còn anh thì cùng cả căn nhà bị nhấn chìm trong khói đặc và biển lửa cuồn cuộn.

“A Chu.”

Nhan Tranh khẽ nhíu mày, giọng cô mềm mại như tơ, hoàn toàn khác biệt với tiếng lòng mà Tư Việt Đình nghe thường ngày.

Khoảnh khắc nhận ra cô có thể cất tiếng, gương mặt điển trai của Tư Việt Đình chợt cứng đờ, ánh mắt tối sầm.

Cô có thể nói chuyện rồi, nhưng lời đầu tiên lại là tên của người đàn ông khác?

Cô luôn đòi ly hôn, chẳng lẽ là vì người đàn ông đó?

Tư Việt Đình vẫn tưởng Nhan Tranh yêu anh đến mức không thể dứt ra, trong lòng chỉ có duy nhất một mình anh.

Cho đến hôm nay, anh mới nhận ra trái tim cô vẫn còn giữ hình bóng của một người đàn ông khác!

Thì ra anh chỉ là kẻ thay thế?

A Châu là ai? (A Chu và A Châu phát âm giống nhau)

Tư Việt Đình chợt nhớ đến cái tên Lục Tây Châu, trong tên cũng có chữ Châu!

Chẳng lẽ trong buổi đấu giá hôm đó, cô cố tình tỏ ra không quen biết với Lục Tây Châu?

Người cô yêu thật sự, từ đầu đến cuối vẫn là Lục Tây Châu?

Tần Chiêu gõ cửa, nhẹ nhàng đặt bộ đồ mới trước cửa phòng, trên mặt là vẻ "tôi tuyệt đối không làm phiền giám đốc và phu nhân", chuẩn bị quay đi thì bắt gặp Tư Việt Đình mặt mày u ám lăn xe lăn đi tới.

“Gọi tất cả hộ lý về đây, tôi muốn về nghỉ. Lát nữa còn phải về công ty họp giao ban sáng.”

Tần Chiêu: Hả? Có họp sáng hay không chẳng lẽ anh ta lại không biết?

Chiều tối.

Nhan Tranh mơ màng tỉnh lại, vừa mở mắt đã nghe thấy giọng nói mừng rỡ của Tư lão phu nhân.

“Dậy rồi, dậy rồi! Tiểu Tranh, con đã ngủ li bì suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng tỉnh lại rồi! Thật là ông trời có mắt!”

Nhan Tranh chỉ nhớ mang máng việc mình bị Thẩm Mộng Ngữ đá xuống biển, sau đó ngạt nước bất tỉnh.

Qua lời Tư lão phu nhân, cô mới biết thì ra Tư Việt Đình không đến cứu Tư Hàn Triệt, mà sau khi phát hiện cô bị bắt cóc, anh đã lập tức đến cứu cô?

Tư lão phu nhân rót cho cô một ly nước nóng, ân cần nói: “Hôm qua sau khi con rơi xuống nước, Việt Đình đã lập tức lao đến. Nó cởi nội y của con ra để ép tim, còn hô hấp nhân tạo nữa, cả đêm thức trắng canh bên giường con!”

Nhan Tranh lập tức phun nước ra, ho sặc đến đỏ mặt: “Ép... ép tim á?”

So với việc hô hấp nhân tạo bằng miệng, chỉ nghĩ đến chuyện anh cởi nội y cô để ép tim thôi đã thấy xấu hổ rồi!

Tư lão phu nhân sững người một giây, chợt nhận ra điều gì, vui mừng reo lên: “Tiểu Tranh, con có thể nói rồi sao? Đúng là tai qua nạn khỏi ắt sẽ gặp điều lành! Nếu Việt Đình biết, chắc chắn sẽ vui mừng lắm!”

Nhan Tranh lúc này mới nhận ra, cô thử lên tiếng lần nữa: “Bà nội?”

“Có bà đây!”

Tư lão phu nhân phấn khởi đáp lại to rõ, nét mặt rạng rỡ như trẻ nhỏ được quà.

[Biết ngay là liều thuốc mạnh này có hiệu nghiệm mà! Chỉ khi cơ thể rơi vào giới hạn sinh tử, tâm lý mới bị đẩy đến bước đột phá, phá tan rào cản bản thân! Chiêu đánh cược mạo hiểm này quả nhiên có tác dụng!]

Nhan Tranh âm thầm vui sướng, còn Tư lão phu nhân thì lộ vẻ mù mờ.

Thuốc mạnh gì cơ? Phá rào cản tâm lý gì?

Chẳng lẽ Tiểu Tranh đang ám chỉ bà nên tiếp tục nấu thêm vài món đại bổ cho Việt Đình, để hai đứa sớm sinh cho bà một chắt trai đáng yêu?

Đúng lúc này, phòng bên cạnh chợt vang lên tiếng đồ vật rơi vỡ loảng xoảng. Sắc mặt Tư lão phu nhân lập tức căng thẳng, bà đứng bật dậy.

“Phòng Hàn Triệt có chuyện rồi sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc