Lần đầu tiên trong đời bị tát đến nỗi đầu óc choáng váng, ánh mắt Nhan Tranh bốc lửa.
[Ai bảo cô với Tư Hàn Triệt là nghiệt duyên! Nếu tôi không giúp Khương Minh Yên, đến lúc đó người chết chính là tôi! Cái tát này, đợi về rồi tôi nhất định bắt Tư Hàn Triệt trả đủ cả gốc lẫn lãi!]
Ánh mắt Thẩm Mộng Ngữ đỏ như máu, cả người như phát điên.
“Dựa vào cái gì mà người nghèo thì phải chịu bắt nạt, bị chà đạp?”
“Năm đó dì tao không sinh được con trai, sợ bị dượng bỏ, sau khi nhận nuôi tao thì đem tao làm món đồ chơi cho ông ta!”
“Chúng mày cười tao chỉ học tới trung cấp, nhưng cái cơ hội học hành đó cũng là tao dùng thân xác đổi lấy!”
“Dì ngược đãi tao, dượng chà đạp tao, bọn họ còn mơ tưởng tao gả vào nhà họ Tư để làm cái máy in tiền cho mình? Nằm mơ giữa ban ngày!”
“Tao đã tính rồi, sau khi cưới Tư Hàn Triệt xong sẽ xử hết bọn họ!”
“Mấy tháng trước dì tao mang thai, nghe nói lần này là con trai. Trưa nay tao nhân lúc bà ta ngủ, đã bôi dầu lên sàn phòng ngủ. Chờ đến khi bà ta trượt chân, bốp một cái sẽ thành trái dưa hấu vỡ toang! Ha ha!”
“Còn tên cầm thú kia, tao đã đưa chứng cứ trốn thuế của hắn cho cảnh sát rồi. Tao còn xúi hắn bắt cóc rồi giết chết Tư Hàn Triệt và Khương Minh Yên. Chờ đi, sắp tới hắn chết chắc!”
“Còn tao, tao sẽ cùng thư ký của hắn, mang theo khoản tiền biển thủ từ công ty chuồn ra nước ngoài sống đời vương giả!”
Nhan Tranh lạnh lùng nhìn Thẩm Mộng Ngữ.
Cô ta khổ thật, nhưng khổ không có nghĩa là được quyền làm chuyện ác, tổn thương người vô tội.
“Giờ này Tư Hàn Triệt và Khương Minh Yên chắc đã chết rồi, chỉ còn mày thôi.”
Thẩm Mộng Ngữ vỗ vỗ mặt cô, cười ghê rợn: “Một con câm sống cũng chẳng có ích gì, tao tiễn mày đi đầu thai, hy vọng kiếp sau làm người bình thường!”
Bị đá văng xuống biển, trong lòng Nhan Tranh lại trào lên niềm kích động pha lẫn mong chờ.
[Tới rồi, tới thật rồi! Không ngờ liều thuốc mạnh mà mình chờ suốt bao lâu, lại do chính tay Thẩm Mộng Ngữ dâng tới!]
[Châm cứu từng ấy thời gian, cuối cùng cũng đến lúc nghiệm chứng hiệu quả rồi!]
Nước biển mặn chát như lưỡi dao sắc tràn vào mũi, vào miệng cô, khiến phổi đau buốt và căng tức.
Cảm giác ngạt thở vì thiếu oxy làm cơ thể cô co giật trong vô thức, vùng vẫy theo bản năng.
Khi cơ thể chạm đến giới hạn, nỗi sợ bản năng bao trùm cả lý trí, tầm nhìn bắt đầu mờ dần trong đôi mắt mở to.
Vầng sáng phía trên đầu đang tan biến, cô bị nước biển nhấn chìm, ý thức cũng dần mờ nhạt, từng chuỗi bong bóng thoát ra từ miệng cô trôi dần xuống đáy sâu.
Thẩm Mộng Ngữ và đám tay sai chưa kịp chạy đã bị vệ sĩ do Tư Việt Đình dẫn đến đá bay xuống đất.
Lúc xe dừng lại, Tư Việt Đình chỉ kịp trơ mắt nhìn Nhan Tranh bị biển cả nuốt chửng, tim như bị ai bóp nghẹt!
Tần Chiêu lập tức chỉ huy vệ sĩ nhảy xuống cứu người.
Gương mặt Tư Việt Đình lạnh lùng, ra lệnh: “Tần Chiêu, xuống nước! Cứu cô ấy!”
Tần Chiêu từng đoạt hạng nhì cuộc thi bơi cấp thành phố, chắc chắn có thể đưa Nhan Tranh lên bờ nhanh nhất.
Người hạng nhất năm đó là anh, nhưng giờ anh chỉ có thể ngồi trên xe lăn.