Tư Việt Đình vẫn ung dung, điềm tĩnh trả lời: “Về giá trị thật, đúng là nó không xứng với số tiền đó. Nhưng vợ tôi thích, vậy thì nó xứng đáng.”
Ánh mắt ngưỡng mộ của các quý bà xung quanh gần như tuôn ra thành tiếng.
Rốt cuộc là ai tung tin đồn nhảm, nói Tư phu nhân là con nhỏ nhà quê, không được giám đốc Tư để mắt thế?
Nhìn nhan sắc và dáng người kia xem, rõ ràng là lấn át cả hội trường, giám đốc Tư chẳng phải đang cưng chiều cô mà ra tay vung tiền đó sao!
Tư Việt Đình thần sắc điềm tĩnh, dáng vẻ lại vô cùng kiêu ngạo.
“Đạo diễn Cố nói tôi cố ý, tôi thực sự không hiểu anh đang nói gì. Chẳng lẽ ý anh là, anh đang giúp cô gái được gọi là cô Cố kia, cố ý dùng tiền làm em ruột mình mất mặt sao?”
“Nếu đạo diễn Cố còn không thấy như vậy là mất mặt, thì tôi cũng chỉ có thể rất tiếc mà nói rằng, không phải ai cũng có tư cách hạ bệ phu nhân của tôi!”
Anh biết rất rõ, tuy cô chỉ hờ hững nhắc đến chuyện Cố Cửu Tư chê mình làm mất thể diện, nhưng nếu anh ta ở trước mặt bao người còn có thể đối xử với cô như thế, thì sau lưng chắc chắn còn những lời khó nghe hơn gấp bội.
Ánh mắt Tư Việt Đình tối lại, sâu như mực.
Nếu Cố Cửu Tư không biết thế nào là cảm giác bị mất mặt, vậy hôm nay anh sẽ giúp anh ta nếm thử cho rõ.
Cố Cửu Tư không ngờ Tư Việt Đình dám nói toạc chuyện riêng tư của nhà họ Cố giữa chốn đông người!
Xung quanh bắt đầu râm ran tiếng bàn tán, nói anh ta bỏ mặc em gái ruột, lại quay sang giúp một người không có quan hệ máu mủ đi tranh giành mọi thứ với em mình, đúng là có bệnh!
Cố Cửu Tư tức đến mức mặt tái mét!
Anh ta cố gắng giữ thể diện, đem thân phận ra chèn ép Tư Việt Đình.
“Giám đốc Tư, nói cho cùng thì tôi cũng là anh vợ của anh. Đây là thái độ anh dành cho anh vợ sao?”
Tư Việt Đình cười khẩy một tiếng.
“Đạo diễn Cố bây giờ mới khôi phục cài đặt gốc à? Cuối cùng cũng nhớ ra mình còn một đứa em gái ruột? Anh có tiền thì cứ việc tiếp tục vung, sao giờ lại giống như chơi không nổi nữa, vì chút tiền lẻ mà nổi nóng?”
Phim trước của Cố Cửu Tư còn chưa chia được tiền, phim mới đã dốc toàn bộ vốn liếng đầu tư.
Hiện tại, giỏi lắm trong tay anh ta cũng chỉ còn năm chục triệu.
Trong khi đó, Tư Việt Đình là người nắm quyền của nhà họ Tư, toàn bộ tài chính của nhà họ đều nằm trong tay anh. Cố Cửu Tư lấy gì ra đấu?
Bây giờ cách duy nhất để giữ lại chút thể diện, chính là giả vờ tức giận rồi bỏ đi!
“Hừ!”
Cố Cửu Tư quẳng thẻ, quay người rời đi.
Cố Doanh Tâm loạng choạng trong đôi giày cao gót, vội vã đuổi theo.
Thấy hai người bọn họ giống như bị lửa đốt mông, chạy đi trong bộ dạng chật vật, Nhan Tranh cười phụt một tiếng.
Sau khi nhận được mặt dây chuyền ngọc đỏ hình trăng lưỡi liềm, Nhan Tranh nhìn Tư Việt Đình rồi làm động tác tay.
“Cảm ơn chồng yêu!”
[Cái gì? Chỉ cần ngọt giọng gọi một tiếng chồng yêu là có thể được tặng quà mà không cần móc tiền túi à? Vậy mình sẵn sàng mỗi ngày bò lên giường Tư Việt Đình, gọi đến khi nào khô cổ thì thôi!]