Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 27

Trước Sau

break
Nhan Tranh nghe xong thấy quen quen.

[Chẳng lẽ bọn họ đang nói đến mảnh đất ven biển ở ngoại ô phía Bắc? Vì Lê Thanh Ca thích biển, nên Tư Việt Đình mới muốn mua lại mảnh đó để xây biệt thự ven biển, còn dự định chọn một căn làm nhà tân hôn của anh ta với Lê Thanh Ca.]

[Ban đầu còn định nói cho Tư Việt Đình biết, mảnh đất mà anh ta bỏ cả một khoản tiền lớn ra đấu thầu, sau khi bắt đầu thi công lại đào được mấy cái xác ướp ở dưới nền. Tin này vừa truyền ra, cả khu đất lập tức bị gán mác xui xẻo, công ty chỉ sau một đêm đã bay mất năm tỷ! Nhưng nghĩ lại thì thôi, ai bảo anh ta chê mình làm mất mặt nhà họ Tư chứ!]

Tư Việt Đình khẽ giật mình, ánh mắt chợt trở nên âm trầm, lạnh lẽo.

Rõ ràng anh đã cho người đi khảo sát, nơi đó được đánh giá là đất phong thủy tuyệt vời, sao có thể có xác ướp dưới nền được?

Hơn nữa, cô nghe từ đâu mà biết anh mua mảnh đất đó là vì Lê Thanh Ca?

Cẩn thận vẫn hơn, Tư Việt Đình lập tức bảo Tần Chiêu âm thầm tìm một chuyên gia địa chất đáng tin để kiểm tra lại khu đất thêm một lần nữa.

Cho đến khi buổi đấu giá bắt đầu, Tư Hàn Triệt và Thẩm Mộng Ngữ vẫn không xuất hiện.

Tư lão phu nhân có chút tiếc nuối, lẽ nào hôm nay không được xem kịch vui rồi?

Nhưng lại thấy Việt Đình hôm nay đích thân đi cùng Tiểu Tranh, tình cảm vợ chồng ngày càng mặn nồng. Điều này còn làm bà vui hơn cả xem kịch!

Buổi đấu giá lần này có ba chiếc túi nữ thuộc hàng sưu tầm cao cấp.

Cố Doanh Tâm vừa liếc mắt đã bị thu hút bởi chiếc túi từng được nữ hoàng nước A sử dụng, xung quanh được nạm kín một vòng đá ruby cỡ lớn.

Chiếc túi này không hề xuất hiện trong tài liệu quảng bá, là món hàng nằm trong danh mục bí mật của Hãn Bảo Các.

Cô ta nghĩ bụng, nếu mình đeo chiếc túi đó, chẳng phải sẽ cao quý chẳng kém gì nữ hoàng hay sao?

Hừ, Nhan Tranh nhà quê kia cả đời cũng không sánh nổi với cô ta!

Nghĩ đến đây, Cố Doanh Tâm lập tức phấn khích, máu nóng sôi trào.

Cố Cửu Tư liên tục giơ bảng, nhưng người tranh chiếc túi này quá đông, giá dần bị đẩy lên tới mười sáu triệu tám trăm nghìn.

“Tiểu Tranh, con có thích chiếc túi đó không? Nếu thích, bà nội mua cho con.”

Tư lão phu nhân một lòng muốn tìm cho Nhan Tranh chiếc túi xách hợp với chiếc váy hôm nay, đã yêu cầu các hãng nổi tiếng gửi toàn bộ túi có giá trên một triệu đến nhà họ Tư. Thế mà cô không vừa ý cái nào.

Điều đó chứng minh cháu dâu của bà có mắt nhìn cao, không phải loại dễ dãi!

Nhan Tranh lắc đầu, tay ra hiệu: “Không cần đâu bà, nếu con mà mang chiếc túi đó ra đường, chẳng những lo đá quý rơi mất, mà đeo lên người cũng nặng trĩu. Thà xách túi đi chợ còn nhẹ nhàng thoải mái hơn.”

Khi Cố Cửu Tư giơ bảng tới mười bảy triệu, cả hội trường đã rất ít người tiếp tục ra giá.

Cố Doanh Tâm đắc ý liếc nhìn Nhan Tranh.

Nhà họ Tư ngay cả túi vài triệu còn tiếc không mua cho Nhan Tranh, càng không đời nào chi tiền cho chiếc túi đắt đỏ thế này.

Thế nhưng anh hai của cô ta lại không tiếc tiền vì em gái.

Lúc này, Lục Tây Châu nhướng mày, giơ bảng lên, cất giọng lười biếng: “Hai mươi triệu.”

Mọi người đồng loạt quay lại nhìn, Lục Tây Châu khoanh tay nhàn nhã, nói: “Chiếc túi này là quà xin lỗi tôi tặng người ta. Mong các vị nể mặt nhà họ Lục một chút.”

Phụ nữ trong hội trường đều lộ vẻ ghen tỵ.

Lục Tây Châu ra tay mạnh đến vậy, chẳng lẽ chỉ để dỗ một cô gái? Không biết lần này là minh tinh hay người mẫu nào có phúc như thế?

Cố Doanh Tâm sốt ruột thúc giục: “Anh hai, mau ra giá tiếp đi!”

Cố Cửu Tư liếc về phía Lục Tây Châu, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Em không nghe anh ta vừa lấy cả nhà họ Lục ra à? Ai dám tiếp tục đấu giá nữa tức là lấy tiền đập vào mặt nhà họ Lục. Nhà họ Cố chúng ta chẳng dại gì vì một cái túi mà gây chuyện với họ, lần này coi như nhường vậy.”

Huống chi cái tên Lục Tây Châu đó thuộc dạng không kiêng nể ai, không chuyện gì là không dám làm. Đến cả bố mình còn chọc giận đến mức ông nhập viện vì nhồi máu cơ tim, không ai muốn dây vào loại tai họa như anh ta cả.

Cố Doanh Tâm tức tối cắn môi. Nhà họ Cố không muốn làm mất mặt nhà họ Lục, vậy chẳng khác nào để cô ta bị vả vào mặt.

Lúc này chắc chắn Nhan Tranh đang ngồi cười thầm!

Thấy Cố Doanh Tâm có vẻ không vui, Cố Cửu Tư vội vàng dỗ dành, nói lát nữa sẽ mua cho cô ta món trang sức khác cùng giá để bù lại.

Cố Doanh Tâm hừ khẽ, không tỏ ra hứng thú cho lắm.

Lúc món đấu giá tiếp theo được mang lên, hai mắt Nhan Tranh bất giác mở to.

Miếng ngọc đỏ hình bán nguyệt kia giống hệt quà trưởng thành mà sư phụ từng tặng cô!

Hồng ngọc là loại hiếm nhất trong ngọc Hòa Điền, mà màu sắc của miếng này lại đỏ như máu tươi, phẩm chất cực kỳ xuất sắc.

Người điều hành buổi đấu giá giới thiệu đây là một miếng ngọc đỏ rất kỳ bí. Dù được chạm khắc theo hình bán nguyệt, nhưng lại tên là Mãn Nguyệt.

Tương truyền, mỗi năm vào đêm rằm tháng tám, nó sẽ biến thành hình trăng tròn và tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt kỳ ảo. Cái tên Mãn Nguyệt cũng từ đó mà ra.

Dù chỉ là một miếng ngọc nhỏ, nhưng vì hiếm có nên giá khởi điểm đã lên tới một triệu.

Nhan Tranh âm thầm thở phào.

Khách mời tại đây phần lớn đều ưa chuộng kim cương đá quý, chẳng mấy ai để tâm đến miếng ngọc đỏ này. Truyền thuyết kia thì ai cũng cho là chiêu trò tiếp thị mà thôi.

Khi giá đấu lác đác tăng đến một triệu chín trăm năm mươi nghìn, Nhan Tranh liền cầm bảng số trên bàn, giơ hai ngón tay về phía người điều hành.

Trước đó, Tư Việt Đình đã chuyển cho cô khoản phí tổn thất tinh thần hai triệu, vừa vặn đủ!

Tư Việt Đình cau mày, thấy thái độ mong chờ của cô thì khó hiểu.

Xem ra đây đúng là lần đầu cô tham gia đấu giá, chắc chưa từng thấy món nào đắt hơn, tốt hơn thế này. Một miếng ngọc đỏ tầm thường mà cũng thấy quý?

Người điều hành nhắc lại vài lần xem có ai muốn ra giá cao hơn không, Cố Doanh Tâm liền từ tốn giơ bảng.

“Miếng ngọc này tôi cũng thích, tôi ra giá ba triệu.”

Lòng Nhan Tranh như có tảng đá đè nặng.

Cố Doanh Tâm rõ ràng không để mắt tới miếng ngọc này, cô ta chỉ cố tình giành với cô mà thôi!

Nhưng giờ phải làm sao? Trên người cô chỉ có đúng hai triệu...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc