[Dựa vào mấy chiêu trò hạ cấp chẳng ra gì của Thẩm Mộng Ngữ mà cũng muốn phá cặp đôi mình đẩy thuyền à? Nhưng làm sao mình tham dự được buổi đấu giá của Hãn Bảo Các đây?]
Bà nội tuổi đã cao, thể lực tinh thần đều hạn chế, từ lâu không còn đi tiệc tùng gì nữa. Tư Việt Đình sau chấn thương chân cũng hiếm khi lộ diện, buổi đấu giá đều nhờ người khác đi thay. Tư Hàn Triệt thì đầu óc toàn bùn, cho dù có đi cũng tuyệt đối không rủ cô theo cùng.
Hay là cô trực tiếp đi tìm Khương Minh Yên, dùng quan hệ nhà họ Khương để vào cửa cũng được. Có mặt cô ở đó cũng tiện để ngăn cản chuyện Khương Minh Yên bị chơi xấu.
Tư lão phu nhân khẽ hắng giọng.
“Dù sao ở nhà cũng rảnh rỗi, tối nay trùng hợp có buổi đấu giá. Tiểu Tranh, con có muốn đi cùng bà một chuyến không?”
Nhan Tranh nghe vậy, gật đầu ngay lập tức.
Tư lão phu nhân liền sai người chuẩn bị.
Tiểu Tranh đã biết trước chuyện sẽ xảy ra đêm nay, bà đương nhiên không thể bỏ lỡ màn tự hại mình của con nhỏ mưu mô kia! Tuổi cao sức yếu chỉ là cái cớ nói ra bên ngoài thôi, thực ra thì bà chẳng qua là lười nhúc nhích.
Gặp chuyện hay ho thì tinh thần ai chẳng phấn chấn?
…
Buổi đấu giá thường niên của Hãn Bảo Các hội tụ vô số cổ vật quý hiếm từ khắp nơi trên thế giới, thu hút giới thương nhân và nhân vật nổi tiếng đổ về tham dự.
Nhan Tranh đi cùng Tư lão phu nhân đến nơi, vừa mới ổn định chỗ ngồi đã nhìn thấy Khương Minh Yên đang nghe điện thoại, đứng dậy rời khỏi hàng ghế.
Cô lập tức cảnh giác.
Chẳng lẽ là Thẩm Mộng Ngữ gọi tới, cố ý dụ Khương Minh Yên rời đi?
Nhan Tranh dặn Tư lão phu nhân cứ ngồi yên, còn mình thì lặng lẽ theo sau.
Nghe thấy Khương Minh Yên nói “Vâng, con biết rồi mẹ”, sau đó bước vào nhà vệ sinh, cô lập tức đoán được Thẩm Mộng Ngữ sẽ không dại gì giở trò ở đúng chỗ cũ.
Cô ta nhất định sẽ chọn một nơi đông người, ở trước mặt bàn dân thiên hạ mà hãm hại Khương Minh Yên!
“Nhan Tranh?”
Một giọng nam trầm thấp, mang theo chút do dự vang lên phía sau.
Nhan Tranh xoay người lại, liền thấy Cố Cửu Tư đang bước đến, dáng người cao ráo, trên người là chiếc áo gió màu xám lạnh.
Người đàn ông mày kiếm mắt phượng, môi mỏng như dao, vẻ ngoài sắc sảo mang theo nét lạnh lùng đầy sát thương. Anh hai trên danh nghĩa của cô là đạo diễn điện ảnh điển trai nhất lịch sử.
Cố Cửu Tư không thể tin vào mắt mình.
Cô gái trước mặt mặc chiếc đầm lụa đỏ hai dây, tà váy buông dài để lộ cặp chân trắng thon thả, mái tóc dài óng mượt đổ xuống lưng, theo mỗi bước chân nhẹ nhàng lay động, hệt như một đóa hồng kiêu kỳ tỏa sắc.
Đây là con bé Nhan Tranh quê mùa, bẩn thỉu như mới được đào lên từ đống bùn, đến mức người ta ngửi thôi cũng thấy mùi đất sao?
Cố Cửu Tư nhíu mày, giọng nói hơi khó chịu: “Em là dân quê, biết gì mà đi xem đấu giá đồ cổ với châu báu? Không ở nhà họ Tư lo làm việc, chạy đến nơi thế này làm gì? Mấy nơi thanh tao kiểu này không phải thứ em nên bén mảng đến!”
Nhan Tranh tức đến bật cười.
[Cố Cửu Tư là cái thá gì mà lên mặt? Tỏ vẻ cao cao tại thượng, lên cơn điên vì vừa mới xong thủ tục ly hôn nên muốn trút giận à? Hay là vì anh ta từ nhỏ đã là đồ xấu xa, cố tình dắt mình ra ngoài rồi bỏ rơi giữa đường mới để mình bị người ta bắt cóc?]