Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 13

Trước Sau

break

[Chẳng phải là do cô nói Tư Hàn Triệt chỉ thích mẫu phụ nữ chịu chơi, chủ động trên giường à? Còn bảo Khương Minh Yên cho dù có cởi hết đứng trước mặt Tư Hàn Triệt, cậu ta cũng chẳng thèm liếc một cái!]

Sắc mặt Tư Hàn Triệt cứng đờ, vô thức quay sang nhìn Khương Minh Yên.

Anh ta thề là mình chưa bao giờ nói những lời đó với Thẩm Mộng Ngữ!

Thế mà Khương Minh Yên cũng không mở miệng giải thích, chẳng lẽ cô ấy đánh Thẩm Mộng Ngữ vì chuyện này thật?

Tại sao Nhan Tranh lại biết rõ như vậy?

Khương Minh Yên thà nói với một người câm, còn hơn là nói với anh ta sao?

Dù sao cũng không có bằng chứng, Tư Hàn Triệt nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tin Thẩm Mộng Ngữ bề ngoài trong sáng lại có thể thốt ra những lời thô tục như vậy.

[Thẩm Mộng Ngữ có thói quen ghi âm cuộc gọi. Tối qua cô ta còn gọi cho dì ruột để khoe, nói mình sắp thành tam thiếu phu nhân nhà họ Tư rồi kia kìa!]

Tư lão phu nhân nghe vậy thì tức đến phát run!

Cái đồ tâm cơ này muốn bước chân vào cửa nhà họ Tư? Trừ phi bà chết thì may ra!

Ánh mắt Tư Hàn Triệt vô thức lướt qua chiếc điện thoại màu hồng nhạt, lộ một góc dưới gối của Thẩm Mộng Ngữ.

Như bị ma xui quỷ khiến, anh ta đưa tay lấy nó, mở nhật ký cuộc gọi, quả nhiên thấy tối qua cô ta đã gọi cho dì mình.

“Anh Hàn Triệt, anh cầm điện thoại em làm gì vậy?”

Trong khi Thẩm Mộng Ngữ vẫn còn ngơ ngác, Tư Hàn Triệt đã bật loa ngoài ghi âm cuộc gọi.

“Con nói với Khương Minh Yên là Tư Hàn Triệt thích dùng tư thế nào với con trên giường nhất, quả nhiên cô ta tức giận tát con một cái. Con liền giả vờ đập đầu vào bồn rửa mặt để đổ tội cho cô ta.”

“Hừ, con không chỉ muốn Tư Hàn Triệt hủy hôn với cô ta, còn muốn Khương Minh Yên mù một mắt, không bao giờ làm nghệ nhân điêu khắc được nữa!”

“Tiểu thư nhà giàu thì sao? Giành đàn ông với con, con sẽ khiến cho con khốn đó mất sạch mọi thứ!”

Thẩm Mộng Ngữ không hiểu vì sao Tư Hàn Triệt lại đột nhiên đi tra lịch sử cuộc gọi trong điện thoại của mình.

Lúc này mặt cô ta tái nhợt vì hoảng sợ, ôm chặt anh ta vừa khóc vừa lắp bắp giải thích.

“Hàn Triệt, anh nghe em nói đã... Những lời đó em chỉ bịa ra để lừa dì thôi mà...”

Dù bị vu oan, nhưng Khương Minh Yên lại chẳng tỏ ra tức giận hay uất ức, chỉ im lặng nhìn Tư Hàn Triệt, trên gương mặt là sự bình thản đến lạnh lẽo, dường như đã hoàn toàn tuyệt vọng.

“Dù không phải đền mắt cho Thẩm Mộng Ngữ nữa, nhưng chuyện hủy hôn vẫn giữ nguyên. Tư Hàn Triệt, từ giờ tôi không muốn gặp lại anh nữa.”

Thấy Khương Minh Yên bước ra khỏi phòng bệnh, Tư Hàn Triệt theo phản xạ lập tức định đuổi theo.

Nhưng Thẩm Mộng Ngữ đang níu lấy anh ta bỗng ngã phịch xuống đất, kim truyền trên mu bàn tay bị giật mạnh, máu lập tức bắn tung tóe, văng đầy người!

“Hu hu... đau quá... Hàn Triệt, anh từng hứa với em, sẽ không bao giờ để em bị đau nữa mà...”

Tư Hàn Triệt khựng lại.

Anh ta chợt nhớ tới Thẩm Mộng Ngữ từ nhỏ mồ côi cha mẹ, sống nương nhờ nhà dì, thường xuyên bị bạo hành, trên người lúc nào cũng có vết thương.

Khi quay lại, nhìn thấy cánh tay lộ ra khỏi ống tay áo nhuốm máu của cô ta hằn rõ một vết sẹo dài vì dao cứa, anh ta không còn lòng dạ nào để đuổi theo Khương Minh Yên nữa, mà cúi xuống bế Thẩm Mộng Ngữ lên.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc