"Nhan Tranh, chúng ta ly hôn đi!"
Trong phòng bao của một quán trà.
Tư Việt Đình ngồi trên xe lăn, gương mặt tuấn tú phủ đầy sương lạnh, ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm người phụ nữ vừa lồm cồm bò dậy dưới đất.
Nhưng lần này Nhan Tranh không còn hấp tấp dùng thủ ngữ vừa khóc vừa cầu xin anh tin mình như trước nữa.
Cô chỉ lặng lẽ phủi lớp bụi dính trên người.
[Tốt quá rồi! Vai diễn phu nhân hào môn bị ghẻ lạnh này, ai muốn thì nhường lại cho người đó đi!]
Thân thể Tư Việt Đình hơi khựng lại, đôi mắt đen lạnh lẽo khóa chặt lấy cô.
Trong phòng không có người thứ ba, mà Nhan Tranh có khả năng mở miệng nói chuyện sao?
Vậy thì tiếng nói vừa rồi là…
Nhan Tranh tháo cặp kính gọng đen làm cô choáng đầu nhức mắt xuống, tiện tay ném luôn vào thùng rác.
Đôi mắt lạnh lẽo chẳng hề vương chút buồn đau vì chuyện ly hôn, trái lại còn ánh lên vẻ mong chờ.
"Đã ly hôn thì tài sản trong một năm kết hôn này cứ chia đôi theo luật. Đợi giám đốc thống kê xong, chuyển nửa phần của tôi vào tài khoản là được."
Người phụ nữ nhỏ bé vừa mới ngất xỉu vì khóc lóc nãy giờ đang dùng thủ ngữ, kẹp tóc hoa cũ kỹ sau đầu rơi ra, để lộ mái tóc dài đen nhánh buông lơi trên vai.
Khóe mắt hơi xếch có nốt ruồi son đỏ như lửa, mang theo vài phần mê hoặc, lướt ngang qua đôi mắt sâu lạnh của anh.
Tư Việt Đình thoáng cau mày.
Người phụ nữ trước mặt lúc nào cũng mềm mỏng nghe lời, gọi anh bằng "Việt Đình", vậy mà bây giờ lại hờ hững gọi anh là "giám đốc".
Thật khó mà quen nổi.
Trợ lý Lâm Hoài đứng bên cạnh thu lại ánh mắt khinh bỉ, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
“Phu nhân đánh cắp tài liệu cơ mật, suýt nữa khiến công ty thiệt hại nặng nề, còn dám mở miệng đòi chia tài sản sao?”
Thế nhưng cả giới kinh doanh ở Kinh Bắc đều biết, nhà họ Cố tiếc nuối cô tiểu thư giả mạo mà họ nuôi từ nhỏ, nên bày trăm phương nghìn kế tìm ra con gái ruột bị thất lạc là Nhan Tranh để thay thế, thực hiện hôn ước với nhà họ Tư.
Một đứa câm đến nhà họ Cố còn không muốn, một khi bị nhà họ Tư đuổi đi thì chỉ có nước cút về quê mà sống!
Nhan Tranh cười lạnh, chế giễu liếc Lâm Hoài.
“Tư Việt Đình còn chưa nói gì, tới lượt một con chó như anh lên tiếng ở đây à? Tài sản sau ly hôn, phần của tôi, tôi nhất định không bỏ sót một xu. Còn thứ không phải của tôi, tôi cũng chẳng như ai kia, tham lam không biết điểm dừng.”
Lâm Hoài không ngờ Nhan Tranh lại dám phản bác, sắc mặt tức thì trở nên khó coi.
Tư Việt Đình chau mày nhìn cô gái rõ ràng làm chuyện sai trái, vậy mà bây giờ vẫn ung dung không chút hổ thẹn.
Trước đó, công ty thất bại trong một cuộc đấu thầu quan trọng, lại mất thêm mấy khách hàng lớn liên tiếp.
Anh đã âm thầm cho người điều tra, sau đó bất ngờ nhận được một tin nhắn từ số máy lạ, gửi đến thời gian và địa điểm Nhan Tranh gặp người của Nam Khí.
Anh còn nhờ kỹ thuật viên truy ra danh tính chủ số điện thoại kia, nhưng hoàn toàn vô ích.
Nể tình năm xưa ông cụ Cố từng cứu mạng ông anh, Tư Việt Đình không trình báo cảnh sát.
Lúc đăng ký kết hôn, hai người ký hợp đồng hôn nhân ba năm. Giờ mới qua được hai năm, dù chia tay sớm, anh cũng không muốn để cô thiệt thòi.
“Ngoài phần tài sản chung, tôi sẽ cho cô một căn biệt thự rộng 600 mét vuông và sáu cửa hàng. Tự ở hay cho thuê đều đủ sống sung túc nửa đời còn lại.”