"Tiên sinh cần chỉnh lại đàn, âm thanh có hơi không chuẩn."
Mỗi cử động của Tiên Dao đều rất chậm rãi, cứng nhắc.
Nhưng nàng vẫn cố gắng làm những gì mình có thể.
Biết Thẩm Kính Trần muốn học đàn, nàng bèn nghiêm túc giúp y chỉnh lại đàn, từng chút một, động tác chẳng thể nói là tuyệt đẹp, thậm chí có chút vụng về. Nhưng kết hợp với dáng vẻ nàng hơi nghiêng tai lắng nghe tiếng đàn, dù không nhìn thấy mặt, nhìn thấy cũng chỉ có sự khủng khiếp của da thịt bị tổn thương, Thẩm Kính Trần lại nhìn ra một vẻ đẹp khó tả.
Có người đẹp không ở vẻ ngoài, mà ở cốt cách và tính cách. Cô nương mà y cứu về dù da nứt thịt bung, toàn thân quấn vải trắng, nhưng trong từng cử chỉ, vẫn có một sức hút tự nhiên.
Y lặng lẽ đứng bên ghế mây, chăm chú nhìn nàng chỉnh âm thật lâu, mãi sau, Tiên Dao chính xác nhìn về phía y.
"Thẩm tiên sinh, huynh thử lại xem."
Thẩm Kính Trần nhìn chằm chằm khuôn mặt bị quấn vải trắng của nàng, mái tóc dài của nàng bị cháy đứt một nửa, chỉ dài đến vai. Khi băng bó để thoải mái hơn, y đã giúp nàng búi gọn lại đơn giản.
Trước đây chưa từng chú ý đến vậy, cũng là lúc này mới đột nhiên nhận ra, đầu nàng tròn thật.
Ừm, khi còn nhỏ cô nương này đã ngủ được một cái đầu tròn rất đẹp.
Thẩm Kính Trần bước tới, không hề giả tạo, cũng chẳng nói lời thừa thãi, trực tiếp ngồi xuống phía sau nàng.
"Có cần ta đưa ngươi về không?"
Y chủ động mở lời, nhưng Tiên Dao phía trước lại nói: "Không cần, ta cứ ngồi đây, tiên sinh tiến lên một chút, huynh đàn chỗ nào không đúng, ta còn có thể giúp huynh."
Thẩm Kính Trần vô thức ngồi gần nàng hơn. Thân hình nàng không tính là nhỏ nhắn, nhưng y lại quá cao lớn. Khi hai người không gần nhau thì không lộ rõ điều gì, khi gần nhau mới phát hiện nàng có thể hoàn toàn được vòng tay y ôm trọn.
Thẩm Kính Trần giơ tay gảy đàn, cánh tay vòng cung vừa vặn ôm nàng vào trong, hệt như đang ôm nàng vậy. Rõ ràng đã vào đông, khí hậu trong núi càng rét lạnh, nhưng mặt trời buổi trưa lại ấm áp, hai người tựa vào nhau, chẳng ai thấy lạnh.
Không hiểu sao Thẩm Kính Trần chần chừ một lát, ánh mắt lướt qua khuôn mặt không nhìn thấy bất kỳ ngũ quan nào của nàng, dừng lại trên những dây đàn khó nhằn kia.
Y chỉ biết mỗi một khúc nhạc, vừa nãy đã đàn rồi, giờ chẳng qua là lại múa rìu qua mắt thợ một lần nữa. Cũng khó cho Tiên Dao có thể nghe ra y đàn là khúc gì.
"Trầm Hương Khúc."
Tiên Dao khẽ nói một câu, cánh tay yếu ớt cố gắng nâng lên, chính xác giúp Thẩm Kính Trần điều chỉnh ở chỗ y đàn sai lần đầu tiên.
Ngón tay nàng bị băng bó, không tiện chỉ dẫn y, nhưng nàng cố gắng hết sức muốn y học được khúc nhạc này, nên dù khó khăn đến mấy cũng cố gắng dùng tay nắm lấy tay y, dạy y cách dùng lực, cách ấn dây.
Hai đầu ngón tay cách nhau lớp vải trắng mỏng manh, cả hai đều có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể đối phương. Thẩm Kính Trần hơi lạnh, mùi hạnh hương nhàn nhạt thỉnh thoảng xộc vào mũi Tiên Dao, nàng trông có vẻ nghiêm túc, nhưng thực ra cũng có chút hoảng hốt.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài sư phụ, nàng chưa từng thân cận với ai như vậy.
Người này lại còn là nam tử, là ân nhân cứu mạng, tình cảnh trở nên khó xử hơn.
Nàng thấy vô cùng may mắn vì giờ phút này mình được bao bọc kín mít, dù mặt đỏ hay mặt trắng y cũng sẽ không nhìn thấy.
Suốt quá trình Thẩm Kính Trần không nói lời nào, phối hợp với sự chỉ dẫn của nàng đàn một đoạn đơn giản, đàn đến khi Tiên Dao gần như đổ mồ hôi đầm đìa khúc nhạc mới dừng lại.
"Được rồi, tiên sinh thử lại xem."
Thẩm Kính Trần vẫn không nói gì, nhưng y chủ động bế nàng lên, đặt nàng trở lại ghế mây.
Tiên Dao co hai tay vào lòng, căng thẳng không dám chạm vào bất cứ chỗ nào trên người y.
Nàng nghĩ, dáng vẻ mình bây giờ xấu xí đến đáng sợ, tốt nhất đừng làm phiền đến ân nhân thiện tâm.