Tống Lăng Sương bảo: “Tùy em muốn nói thế nào thì nói, dù sao thì chị cũng nói khó nghe trước nhé. Che chở cho hai anh em em thì chị cam tâm tình nguyện, nhưng nếu em mà tìm một người bạn đời có tinh thần thể chỉ được cái tốt nước sơn chứ không tốt gỗ, lúc xảy ra chuyện chị tuyệt đối sẽ không lãng phí sức lực để quản anh ta đâu đấy.”
Lâm Nhân lí nhí: “... Em đã muốn tìm đâu ạ.”
Nhìn chú công lớn lần cuối, Lâm Nhân đi vào trong làm việc tiếp. Có điều trải qua quãng đường dài đằng đẵng từ căn cứ Hòa Bình đến căn cứ Định Thành, tận mắt chứng kiến sự nguy hiểm khi chị dâu bị vài con, thậm chí là cả một đàn dị thú vây công, Lâm Nhân không thể ích kỷ rước thêm một gánh nặng cho chị dâu được. Cho nên bạn đời tương lai của cô, nếu có tư cách để kén chọn, cô một là tìm người bạn đời có tinh thần thể thuộc loài chim tính tình ôn hòa, đánh không lại thì có thể chở cả nhà bay thoát thân; hai là tìm tinh thần thể thuộc hệ thú ăn cỏ có khả năng tự bảo vệ mình, như voi, tê giác, bò rừng... Nếu đủ đáng tin cậy thì cô cũng sẵn sàng thử chấp nhận loài Border Collie như chị dâu.
.
Năm giờ chiều trời đã tối mịt, Lâm Nhân thu hai lẵng hoa tươi đang bị bóng tối che khuất vẻ đẹp vào trong không gian, như vậy có thể kéo dài thời gian bảo quản thêm hơn gấp đôi.
Thiếu đi hoa tươi để hút khách, lượng khách vãng lai sụt giảm nghiêm trọng, chỉ còn lại những vị khách nhắm vào mấy loại vải tốt mà vội vã tìm đến, hoặc là nghe lời giới thiệu của những vị khách ban ngày, hoặc là đã xem qua bài viết quảng cáo cô đăng trên diễn đàn.
Người ít đi nhưng Lâm Nhân không hề rảnh rỗi, có khách đến là cô tiếp đón đo kích thước, khách vừa đi là cô lại tiếp tục bận rộn xoay như chong chóng giữa máy may và bàn công cụ, đến cả ăn cơm hộp cũng ăn với tốc độ nhanh nhất.
Bảy giờ tối, bên ngoài lại có một chiếc xe địa hình chạy tới, một người nữ mặc quân phục hộ vệ bước xuống, cùng với một cậu thiếu niên cao tầm một mét năm nhưng gương mặt vẫn chưa hết nét ngây thơ.
Tống Lăng Sương nhìn thấy thế liền chủ động đẩy cửa tiệm ra đón hai vị khách vào trước.
Lâm Nhân đang cắm cúi may vá nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, rồi vào khoảnh khắc nhận ra bộ quân phục kia, cô từ từ dừng mũi kim lại.
Người nữ sĩ quan có vóc dáng còn thẳng tắp hơn cả chị dâu cô nhanh chóng đảo mắt quét nhìn một lượt trong tiệm, đôi mắt màu hổ phách tràn đầy hứng thú nhìn về phía cô. Cùng lúc đó, cậu thiếu niên bên cạnh hưng phấn nói: “Mẹ, chính là chị ấy ạ!”
Lâm Nhân vừa cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, cậu thiếu niên vậy mà đã nhiệt tình vẫy vẫy tay với cô: “Chào chị ạ, em là Quý Huy, thứ Bảy tuần trước tụi mình đã gặp nhau ở trước cổng nhà Chỉ huy trưởng rồi đấy ạ. Chính là ba con sói làm chị sợ đó, em là con có thể hình to nhất ạ.”
Không nhắc đến thì thôi, cậu vừa nhắc một cái, ý thức được xác suất cao tinh thần thể của người nữ sĩ quan này cũng là sói, sắc mặt Lâm Nhân lại trắng bệch.
Quý Phong vốn dĩ đã có vài phần suy đoán về tinh thần thể của cô thợ may có thể cung cấp lông cừu thật lại nhát gan này, hiện tại vừa nhìn một cái, đáp án đã được vén màn. Để ý đến cảm xúc của cô thợ may nhỏ, Quý Phong kéo con trai dừng lại tại chỗ, một tay đặt trước ngực hành lễ chào hỏi với cô: “Chào buổi tối, tôi là Đại tá quân hộ vệ Đông Thành Quý Phong, qua lời giới thiệu của Thôi Luyện nên đến tìm cô Lâm đây để đặt may quần áo.”
Thực ra bà có thể lựa chọn mặc thường phục, nhưng Quý Phong cảm thấy bộ quân phục hộ vệ có thể làm giảm bớt nỗi sợ hãi của cô thợ may nhỏ đối với bà, đồng thời sự ra vào của một người sĩ quân quan có thể giúp cô thợ may nhỏ răn đe được cư dân xung quanh.
---