Lâm Nhân đo xong vài số đo phía sau lưng cho Diệp Quy rồi vòng ra phía trước anh.
Cô có hơi sợ anh sĩ quan hộ vệ này, nhưng cô cũng là một người thợ may lành nghề được mắt thấy tai nghe từ nhỏ và đã có hơn năm năm kinh nghiệm may vá. Một khi đã cầm lấy thước dây và bước vào trạng thái làm việc, phần lớn công năng của não bộ Lâm Nhân sẽ tự động che chắn những tạp niệm không liên quan đến công việc hiện tại. Chỉ cần động cơ tìm cô làm quần áo của khách hàng là đơn thuần, thì khách hàng trong mắt cô sẽ không phân biệt nam nữ già trẻ.
Có điều anh sĩ quan trước mặt quá đặc biệt, lúc này Lâm Nhân có thể giữ được sự bình tĩnh còn phải quy cho hai phương diện: Thứ nhất, anh sĩ quan cao hơn cô hẳn một cái đầu, ở khoảng cách gần thế này, chỉ cần cô không ngẩng đầu lên thì sẽ không phải chạm mặt với gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh. Thứ hai, chị dâu đang ngồi ngay trên chiếc sofa trong tầm mắt của cô, điều này khiến cô an tâm.
“Bây giờ cần đo vòng cổ ạ, tốt nhất là nên để lộ toàn bộ phần cổ ra.”
Nhìn thoáng qua phần cổ áo sơ mi vốn đang ôm khít lấy cổ của anh sĩ quan vì cài chiếc cúc đầu tiên, Lâm Nhân khẽ lên tiếng nhắc nhở, đồng thời lùi lại hai bước để thuận tiện cho anh thao tác.
Diệp Quy nâng bàn tay phải lên, cởi chiếc cúc đầu tiên ra.
Lâm Nhân có thể nhìn thấy động tác tay của anh. Người này dáng người cao, bàn tay cũng dài, năm ngón tay thon dài có lực, nhưng ở giữa mu bàn tay trắng trẻo lại có thêm một vết sẹo màu xám trắng gần như chạy ngang qua toàn bộ mu bàn tay. Vết sẹo như thế này Lâm Nhân vô cùng quen thuộc, cô cũng nhìn thấy thường xuyên trên người của quân hộ vệ ở căn cứ Hòa Bình, đa phần là do dị thú bên ngoài để lại, cũng có một phần nhỏ đến từ những cuộc tranh đấu giữa các cư dân ở trạng thái thú bên trong căn cứ.
Lòng bỗng thắt lại, Lâm Nhân hơi nghiêng đầu qua một bên.
Diệp Quy đã cởi xong cúc áo liếc nhìn vết sẹo trên mu bàn tay mình, rồi lại buông tay xuống.
Lâm Nhân tiến lại gần, chiếc thước dây trong tay vòng qua sau gáy của anh một vòng, cuối cùng cố định ở gốc cổ của anh.
Sau khi đọc xong số đo trên vạch khắc, một tay Lâm Nhân cầm thước dây, một tay lấy cuốn sổ tay nhỏ chuyên dùng để ghi chép số liệu của khách hàng đang đặt trong túi áo sơ mi ra, ghi lại số đo vòng cổ độc nhất vô nhị của anh sĩ quan này.
Cô cúi đầu, vô tình để lộ một đoạn da thịt trắng ngần sau gáy vào trong mắt của anh sĩ quan đối diện.
Diệp Quy không hề khắc chế tầm mắt của mình.
Anh là một người đàn ông trưởng thành độc thân, trước đây chưa từng có người phụ nữ nào khơi dậy được sự hứng thú về mặt sinh lý của anh, hiện tại người phụ nữ như vậy đã xuất hiện, và Diệp Quy không muốn để mình chịu thiệt.
Thế nhưng tầm mắt của Diệp Quy chỉ dừng lại ngắn ngủi trên làn da trắng trẻo nơi cổ áo của cô gái nhỏ rồi liền dời sang búi tóc được cố định bằng một chiếc trâm gỗ của cô. Hai lần gặp mặt trước cô đều xõa tóc, kiểu tóc ngày hôm nay khiến cô để lộ ra nhiều bộ phận trên cơ thể hơn, trông có vẻ giản dị gọn gàng, lại có một loại dịu dàng động lòng người rất riêng biệt.
Trong lúc Diệp Quy thầm lặng quan sát người bạn đời mà mình đã chọn, Lâm Nhân đã thuần thục đo xong các kích thước chiều rộng vai, vòng ngực, chiều dài tay cho anh. Đợi đến khi vòng eo cũng đo xong thì chỉ còn lại vòng mông nữa thôi, đo kích thước này là để tránh cho vạt áo sơ mi, áo len dệt và vị trí eo mông không được hài hòa với nhau.
Cô đứng sang một bên người anh sĩ quan, vòng chiếc thước dây qua eo anh một vòng rồi thả xuống dưới.
Cuối cùng Diệp Quy cũng khống chế bản thân một chút.
Đo xong xuôi, lúc Lâm Nhân cúi đầu ghi chép số liệu liền bàn bạc thời gian với anh: “Hôm nay là ngày hai mươi ba rồi, nếu anh Diệp không vội thì ngày hai mươi tám tụi em sẽ mang qua cho anh, hay là anh đến tiệm của tụi em lấy, hoặc là gửi chuyển phát nhanh ạ?”
Nhờ vào đông đảo cư dân thuộc hệ tinh thần thể các loài chim có lực chiến đấu thấp nhưng bay lượn lại thuận tiện, ngành chuyển phát nhanh ở căn cứ Định Thành vô cùng phát triển và rẻ rúng.
---