Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 32 : “Nếu không có vấn đề gì, em bắt đầu nhé?”

Trước Sau

break

Anh sĩ quan kia, lúc đối mặt trực tiếp còn chẳng thèm chào hỏi họ lấy một câu, có lời thì nói thẳng, quý chữ như vàng. Còn anh Diệp này lúc gửi lời mời kết bạn qua mạng vẫn còn dùng từ “Xin chào”, cảm giác bình dị dễ gần hơn nhiều. Huống hồ nếu thật sự là anh sĩ quan đó, đã đến ủng hộ công việc làm ăn của cô rồi, sao lại chẳng có lấy một câu xã giao khách sáo, ít nhất thì cũng nên biểu lộ thân phận một chút khi thấy cô còn đang không phân biệt được anh ta là nam hay nữ chứ?

Từ tận sâu trong lòng, Lâm Nhân không hy vọng vị khách mà cô sắp sửa gặp mặt này lại là cùng một người với anh sĩ quan có khí thế mạnh mẽ, chỉ cần một ánh mắt đã khiến cô căng thẳng kia.

Tám giờ rưỡi, cả nhà ba người cùng nhau xuất phát. Lâm Thịnh đi đến trung tâm thương mại, còn Lâm Nhân và Tống Lăng Sương đi bộ đến khu biệt thự cách đó một cây số.

Chẳng cần phải cố ý chứng minh tay nghề may vá của mình, mỗi một bộ quần áo Lâm Nhân đang mặc trên người hiện tại đều do chính tay cô chế tác. Bởi vì hôm nay phải đi gặp khách hàng lớn, Lâm Nhân đặc biệt chọn một set đồ phối hợp có chất liệu và đường kim mũi chỉ khiến cô khá hài lòng: chiếc áo len dệt kim màu đen mặc bên trong phối cùng áo sơ mi sợi pha lông cừu và bông gòn màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dạ dáng dài màu xám đậm để chống rét, bên dưới là một chiếc quần bò màu xanh, đương nhiên bên trong quần bò còn giấu một chiếc quần giữ nhiệt bằng len ôm sát, nếu không thì không thể chống chọi nổi với cái lạnh phương Bắc.

Quần áo của Tống Lăng Sương cũng đã được Lâm Nhân bao trọn từ lâu, nhưng cô không thích áo khoác dáng dài nên đã mặc một chiếc áo khoác da dáng ngắn màu đen phối với quần bò đen.

Kiểu dáng đôi bốt da bò dưới chân hai chị em dâu thì lại kha khá giống nhau, da là do Tống Lăng Sương đi săn được da bò hoang, do Lâm Nhân gia công và khâu thành.

Lâm Nhân xinh đẹp ngoan ngoãn, Tống Lăng Sương thì khí khái hiên ngang , hai người đi trên đường đã thu hút rất nhiều ánh nhìn. Lúc đứng chờ đèn đỏ ở ngã tư xéo đối diện khu biệt thự, còn có hai cô gái đi cùng đường đến hỏi thăm Lâm Nhân xem chiếc áo khoác dạ của cô mua ở đâu, nhìn qua trông kết cấu chất vải chẳng khác gì loại áo khoác dạ lông cừu nguyên chất được bày bán ở khu đô thị trung tâm. Sau khi được Lâm Nhân đồng ý, họ còn đưa tay ra sờ thử một chút.

Lâm Nhân nghĩ thầm, đương nhiên là chất vải tương tự rồi, bởi vì chiếc áo này của cô chính là lông cừu nguyên chất mà. Hơn nữa lông cừu cũng chia làm mấy loại, lông cừu của hai anh em cô vừa mảnh, vừa mềm, vừa xoăn lại vừa nhẹ, cực kỳ giữ ấm và giàu tính đàn hồi, sau khi giặt cũng không dễ bị biến dạng. Chị dâu là người thích sờ lớp lông cừu của hai anh em cô nhất.

Thế nhưng Lâm Nhân không nói ra để khoe khoang, cô ra vẻ thọc tay vào túi áo nhưng thực chất là lấy từ trong không gian ra hai tấm danh thiếp của “Tiệm may nhỏ nhà họ Lâm” chia cho hai người, mỉm cười mời họ khi nào rảnh rỗi thì ghé qua xem thử. Trên danh thiếp có chú thích rõ trong tiệm có một số lượng nhỏ vải sợi pha lông cừu thật, tất cả đều phải xem vào hứng thú và sức mua của hai người họ rồi.

Băng qua đường cái, đi thêm hai phút nữa là đã đến cổng phía Đông của khu biệt thự.

Mặt đồng hồ hiển thị 8:45, Lâm Nhân gửi tin nhắn cho anh Diệp: [Tụi em đến cổng phía Đông rồi ạ, bây giờ qua đó có tiện không anh?]

Diệp Quy nhắn lại: [Được chứ, anh đã mở quyền hạn khách ghé thăm tạm thời cho tài khoản của em rồi, cũng đã chào hỏi qua với bảo vệ, anh ta sẽ cho các em vào.]

Bảo vệ của khu biệt thự đã đang dán mắt vào hai người họ rồi. Lâm Nhân quẹt chiếc vòng tay lên thiết bị xác minh của bảo vệ, quả nhiên anh ta liền mở cửa cho hai người vào.

Khu biệt thự toàn là những ngôi nhà đơn lập ba bốn tầng, mấy dãy nhà ở vòng ngoài san sát nhau, càng đi vào gần trung tâm thì mật độ càng thưa thớt dần. Cuối cùng, xung quanh một khu cảnh quan hồ nhân tạo đã đóng băng, rải rác vài căn biệt thự nhìn qua là biết ngay giá trị đắt đỏ hơn nhiều.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương