Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 3 : Diệp Quy của Đông Thành

Trước Sau

break

Do sự biến dị bởi bức xạ vũ trụ, cơ thể quái thú biến dị tự nhiên thời kỷ nguyên mới đều bị sừng hóa thành lớp vảy giáp. Trong khi đó, thú thân tinh thần thể do con người tiến hóa ra vẫn giữ nguyên đặc điểm lông tóc của động vật kỷ nguyên cũ. Chính vì vậy, anh em Lâm Nhân đã sớm nhận ra thân phận con người của chú chim ưng khổng lồ kia; bản thân chim ưng Thôi Luyện cùng Diệp Quy trên lưng anh ta khi cứu viện từ trên cao cũng lập tức phân biệt được đâu là địch, đâu là ta.

Thôi Luyện vừa kết thúc trận chiến đáp xuống đất vẫn giữ nguyên chiều dài cơ thể hơn ba mét để chở người. Thấy hai chú cừu đối diện đã khôi phục kích thước bình thường, bộ lông cừu sát vào nhau, co rúm lại trông có vẻ vô cùng sợ hãi mình, mà vị chỉ huy bên cạnh lại vốn là người kiệm lời, anh ta bèn vội vàng biến lại thành người. Tiếp đó, Thôi Luyện lấy một chiếc giá đứng chuyên dụng cho chim ưng từ trong tinh hạch không gian ra, đợi đến khi anh ta bay lên đậu vào đó thì đầu ưng vừa vặn cao ngang tầm cổ vị chỉ huy bên cạnh.

Thôi Luyện vừa định lên tiếng, Tống Lăng Sương sau khi cắn chết con sói biến dị cuối cùng đã lao nhanh như gió lướt trên tuyết trở về. Chú chó Border Collie đen trắng ở trạng thái bình thường chỉ cao hơn năm mươi phân tính từ vai, còn chưa cao bằng chú cừu Lâm Nhân bên cạnh, thế nhưng chị lại vững vàng chắn trước hai chú cừu một lớn một nhỏ kia. Chị ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cảnh giác nhưng cũng rất mực kiềm chế, đánh giá một người một ưng đối diện.

Thôi Luyện bảo: “Đừng căng thẳng, chúng tôi là quân hộ vệ của căn cứ Định Thành. Đêm nay chúng tôi cũng vừa kết thúc một nhiệm vụ bên ngoài đang trên đường trở về, giữa đường thấy pháo hiệu của mọi người nên lập tức tới cứu viện.”

Mỗi một căn cứ đều sẽ có một đội quân hộ vệ. Tống Lăng Sương đã phục vụ trong quân hộ vệ căn cứ Hòa Bình nhiều năm, cô vô cùng quen thuộc với khí chất của người nhà binh. Chú chim ưng kia thì không nói, nhưng người đàn ông với dáng đứng thẳng tắp, thần sắc nghiêm nghị lạnh lùng bên cạnh thì rõ ràng là người bước ra từ quân ngũ, thậm chí còn giữ chức vụ cao.

Tống Lăng Sương nói: “Cảm ơn mọi người đã cứu viện. Chúng tôi đến từ căn cứ Hòa Bình cách đây một nghìn cây số. Do căn cứ bị đàn quái thú phá hủy nên chúng tôi đành phải tới đầu quân cho căn cứ Định Thành.”

Trong đôi mắt chim ưng của Thôi Luyện ngập tràn sự kinh ngạc: “Xa như vậy, suốt dọc đường chỉ có ba người các bạn thôi sao?”

Tống Lăng Sương gật đầu.

Thôi Luyện nhấc nhấc móng ưng: “Vậy thì các bạn giỏi thật đấy. Thường xuyên có các đội ngũ từ nơi khác tới đầu quân cho chúng tôi, nhưng hiếm có đội nào bảo toàn được toàn bộ thành viên đến nơi.”

Nói rồi, anh ta lại liếc nhìn hai chú cừu rõ ràng không có mấy sức chiến đấu ở phía sau cô chó Border Collie.

Lâm Thịnh rụt đầu cừu lại. Tiếc rằng anh thật vô dụng, nếu anh thức tỉnh một tinh thần thể loài mãnh thú thì trên đường đi đã có thể giúp đỡ người bạn đời của mình, có thể bảo vệ em gái đi nhanh hơn một chút, chứ không phải cứ đi hai ngày lại trốn hai ngày, tiêu tốn hơn ba mươi ngày trời.

Lâm Nhân không chê bai tinh thần thể của mình, nhưng làm một chú cừu, về mặt chiến đấu quả thực chẳng có gì đáng tự hào. Thế là cô lại nhích người sát vào bên cạnh anh trai, giấu nửa khuôn mặt cừu vào trong lớp lông cuốn dày cộp, ấm áp của anh.

Diệp Quy từ lúc đáp xuống đất tuy không mở miệng, nhưng anh vẫn luôn quan sát ba vị khách lạ từ căn cứ khác tới này. Cô chó Border Collie và chú cừu lớn không có gì đặc biệt, còn chú cừu nhỏ...

Diệp Quy khẽ nhíu mày.

Căn cứ Định Thành cũng có một số cư dân mang tinh thần thể loài cừu, trong thời gian làm nhiệm vụ Diệp Quy cũng từng gặp qua đủ loại trạng thái thú của loài cừu trông na ná nhau nhưng mỗi con lại có nét khác biệt nhỏ. Thế nhưng anh chưa từng, và cũng chẳng việc gì phải đi đánh giá vẻ đẹp xấu trong trạng thái thú của bất kỳ ai. Duy chỉ có chú cừu nhỏ đêm nay lại khiến anh vừa nhìn đã nhận ra một vẻ... xinh đẹp thuộc về loài cừu.

Đẹp ở chỗ nào? Là do lông cừu của cô quá mảnh, quá cuốn, trông quá mềm mại, hay là do khuôn mặt cừu tròn trịa, chiếc mũi hồng phấn và đôi mắt to đen lánh?

Diệp Quy không thể hiểu nổi gu thẩm mỹ đột ngột hiện lên và không đúng lúc này của mình, anh dùng giọng điệu như đang làm công vụ nói: “Xác minh thân phận trước.”

Bước xa ra vài bước, anh thả một phòng thay đồ ra trên khoảng đất trống bên cạnh. Đó là kiểu kiến trúc thường thấy trong căn cứ với hai gian trái phải, dành cho nam nữ khi tạm thời biến thân sử dụng riêng biệt.

Phòng thay đồ khi chạm đất phát ra một tiếng động trầm đục. Lâm Nhân thò đầu ra từ lớp lông cừu của anh trai, sau khi nhìn rõ kiến trúc mọc lên ở phía đối diện, đôi mắt cừu đen lánh, ngậm nước của cô khẽ mở to, vừa ngạc nhiên lại vừa ngưỡng mộ. Dù sao thì viên tinh hạch không gian cấp B cô thừa kế từ bà nội cũng chỉ to bằng nửa phòng thay đồ này, bên trong chứa toàn bộ gia sản quan trọng nhất của cô. Người này vậy mà lại mang theo cả một phòng thay đồ hai gian bên người, còn là loại chuyên để cho người khác dùng trong trường hợp khẩn cấp, không gian tinh hạch của anh ta phải lớn đến nhường nào?

Tinh hạch của quái thú biến dị đều có thể làm nguồn năng lượng vũ khí để căn cứ khai thác và sử dụng, nhưng không phải con quái thú biến dị nào cũng có thể đào ra tinh hạch không gian, tinh hạch không gian có dung tích lớn lại càng là một trong vạn con mới có một.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương