Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 29 : “Nhận được tin, cảm ơn anh Diệp đã tin tưởng.”

Trước Sau

break

Lâm Nhân bĩu môi: “... Em không muốn người khác đoán ra tinh thần thể của em đâu ạ.”

Cừu nhỏ nghe qua là thấy dễ bị bắt nạt rồi, lỡ như có mấy người khách tính tình quái gở cố tình đến bắt nạt quả hồng mềm là cô thì biết làm sao? Lòng can đảm của anh trai thì còn chẳng bằng cô, chị dâu lại có công việc riêng, đâu thể lúc nào cũng canh chừng ở tiệm được.

Tống Lăng Sương chọc chọc vào bên má trắng ngần mềm mại của Lâm Nhân. Trên người Lâm Thịnh cũng trắng, nhưng da mặt và cổ thì vì quanh năm làm ruộng nên bị sạm đi một tầng, không được mơn mởn như nước da của Lâm Nhân.

Nộp xong tài liệu còn phải đợi các ban ngành liên quan của căn cứ xét duyệt, nhìn thời gian đã sắp đến giờ tan tầm, nhanh nhất cũng phải ngày mai mới được thông qua.

Lâm Nhân tắt máy tính bảng, lên kế hoạch tối nay sẽ mang món quà đã hứa tặng anh Lâm đi gửi, tiện thể ra ngoài thư giãn một chút.

Sau khi bàn bạc với chị dâu, Lâm Nhân gửi tin nhắn cho anh Lâm: “Áo len dệt làm xong rồi anh nhé, nếu bên anh tiện thì buổi tối tụi em mời anh ăn cơm nha, ngay tại trung tâm thương mại ở trung tâm khu vực luôn, tiện thể em đưa áo cho anh luôn ạ.”

Anh Lâm nhắn lại: “Các em thật là khách sáo quá, được rồi, áo thì anh nhận, nhưng tối nay phải để anh mời khách đấy nhé, nếu không là anh không đi đâu.”

Lâm Nhân nhìn chiếc áo len dệt trong túi quà sắp sửa được niêm yết với giá “699 điểm” với 30% lông cừu + 70% sợi nhân tạo, mà bữa lẩu thịt bò lần trước cả nhà ba người họ ăn tính trung bình ra cũng tầm hai trăm điểm một người. Chỉ có cô và chị dâu thì cùng lắm cũng chỉ tiêu của anh Lâm bốn trăm điểm tích lũy, kiên trì giằng co hai lần, cô đành đồng ý với điều kiện của anh Lâm.

Kết thúc cuộc trò chuyện, anh Lâm hớn hở đánh xe ra khỏi vị trí đỗ, đi đến trước cổng tòa nhà hành chính của khu quân sự để đón Chỉ huy trưởng.

Diệp Quy bước vào trong xe, thấy ánh mắt anh Lâm sáng quắc, khóe miệng cũng hơi nhếch lên, bèn hỏi: “Có chuyện vui à?”

Anh Lâm cười lộ ra một hàm răng trắng bóng: “Coi như là vậy đi ạ, có người mời khách.”

Đợi một lát, xe đã chạy được một quãng đường khá xa mà hàng ghế sau vẫn không có ai bắt lời tiếp. Anh Lâm lén liếc qua gương chiếu hậu trong xe, thấy Chỉ huy trưởng vẫn tựa vào lưng ghế một cách thư thái như mọi khi. Vì anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nên chỉ để lộ ra một bên góc mặt nghiêng lạnh lùng nghiêm nghị, có lẽ là không có hứng thú với chuyện riêng tư của mình, anh Lâm bèn tập trung lái xe.

Đưa Chỉ huy trưởng về xong, anh Lâm lái xe đến trung tâm thương mại cách đó không xa, phát hiện chỉ có hai chị em dâu Lâm Nhân, anh tò mò hỏi: “Anh trai em đâu rồi?”

Lâm Nhân đáp: “Anh ấy làm nhân viên lao công tạm thời ở tầng năm ạ, trung tâm thương mại có cung cấp cơm tối, anh ấy ăn rồi, bây giờ đang trong giờ làm việc ạ.”

Anh Lâm bày tỏ sự khâm phục trước tốc độ tìm việc làm của Lâm Thịnh.

Anh Lâm vốn thích ăn thịt, nghe nói hai chị em dâu đã nếm thử hương vị của quán lẩu kia rồi, tối nay anh dẫn hai người đến một quán thịt nướng khác. Giá thịt cũng đắt đỏ tương đương, anh Lâm gọi món lại đặc biệt hào phóng, Lâm Nhân nghe mà xót tiền thay cho anh, nhịn không được phải lên tiếng khuyên can hai lần.

Anh Lâm trấn an: “Yên tâm đi, anh cuồng ăn thịt mà, không phải chỉ gọi cho hai người đâu.”

Tống Lăng Sương bảo: “Anh cứ gọi thoải mái đi, tôi không khách sáo đâu, dù sao lần tới mời khách chắc chắn sẽ là tụi tôi mời anh.”

Anh Lâm lén lút liếc nhìn Lâm Nhân ở phía xéo đối diện, âm thầm mong đợi vào buổi tụ tập lần sau.

.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương