Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 25 : Món quà mà cảnh vệ có, nhưng Chỉ huy trưởng thì không

Trước Sau

break

Một chú bồ câu xám khác đáp: “Thu phí theo khoảng cách và trọng lượng, đơn này của các cô vừa xa vừa nặng, mỗi người chúng tôi kiếm được năm điểm, trung bình mỗi tháng kiếm được bốn năm nghìn điểm. Sao thế, cô cũng muốn làm giao hàng à?”

Tống Lăng Sương hâm mộ nói: “Muốn cũng chẳng làm nổi, tôi không có cánh.”

Bồ câu xám kiêu hãnh vỗ vỗ cánh, cả bốn con cùng nhau bay vút đi.

Tống Lăng Sương thu bốn bọc đồ lớn vào trong tinh thể không gian, nơi vừa trở nên rộng rãi sau khi dọn bớt đồ đạc ra ngoài, rồi nhẹ nhàng bước chân về nhà.

Sau bữa tối, Lâm Nhân ở phòng khách sắp xếp lại các bọc đồ của mình, Tống Lăng Sương ngồi bên bàn ăn gửi tin nhắn thoại cho anh Lâm: “Anh Lâm ơi, bây giờ anh có tiện nghe điện thoại không ạ? Tôi là Tống Lăng Sương, người đêm hôm nọ gặp phải đàn sói và được các anh giải cứu đây ạ, tôi có chút việc muốn làm phiền anh giúp đỡ thêm một tay.”

Lâm Nhân thắc mắc: “... Sao chị không nhắn tin ạ?”

Tống Lăng Sương giải thích: “Mặt đồng hồ nhỏ quá, nhắn tin mỏi tay lắm.”

Lâm Nhân âm thầm ngưỡng mộ sự ung dung phóng khoáng của chị dâu, cô thì không bao giờ dám trực tiếp gửi tin nhắn thoại với người chưa quen thân như vậy.

Ở phía bên kia, khi quân hộ vệ không phải đi làm nhiệm vụ thì ban ngày sẽ ở lại khu quân sự để huấn luyện hoặc học tập. Anh Lâm với tư cách là cảnh vệ bên cạnh Chỉ huy trưởng, chỉ cần luôn đi theo Chỉ huy trưởng là được.

Đưa Chỉ huy trưởng về lại biệt thự xong, công việc ngày hôm nay của anh Lâm cũng kết thúc. Trước khi biến thành trạng thái thú để bay về căn hộ độc thân mà mình thuê, anh Lâm đứng bên lề đường bấm mở tin nhắn của Tống Lăng Sương.

Sau khi trao đổi qua lại, anh Lâm sảng khoái nói: “Được chứ, có điều buổi trưa tôi chỉ có một tiếng rưỡi thôi. Như vậy đi, các cô gửi địa chỉ xưởng gia công cho tôi, tầm mười hai giờ tôi sẽ đến.”

Tống Lăng Sương nhắn lại: “Thế thì cảm ơn anh nhiều quá, tôi sẽ bảo Lâm Nhân mang theo thước dây, ngày mai đo người cho anh luôn, vải vóc vừa ra lò là sẽ làm cho anh một chiếc trước.”

Anh Lâm từ chối: “Không cần đâu không cần đâu, việc nhỏ ấy mà, các cô đừng khách sáo với tôi làm gì.”

Chỉ cần nghĩ đến ngày mai có thể gặp được cô cừu nhỏ xinh đẹp là tâm trạng của anh Lâm đã đặc biệt tốt rồi, anh hoàn toàn không bận tâm đến việc tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để bay một chuyến.

Mặc dù là thời gian nghỉ ngơi, nhưng vào sáng ngày hôm sau, anh Lâm vẫn lựa chọn lúc Chỉ huy trưởng kết thúc buổi huấn luyện để nghỉ ngơi, nghiêm túc xin chỉ thị: “Báo cáo Chỉ huy, buổi trưa tôi có việc phải rời khỏi khu quân sự, khoảng một giờ chiều sẽ quay lại, xin Chỉ huy phê chuẩn.”

Diệp Quy vừa từ phòng tắm bước ra, mái tóc ngắn được lau qua loa bằng khăn tắm vẫn chưa khô hẳn, những giọt nước từ lọn tóc nhỏ xuống, làm ướt chiếc sơ mi đen trên người anh.

Anh Lâm làm cảnh vệ cho anh đã được hai năm, hôm nay là lần đầu tiên anh ta xin nghỉ phép tạm thời vào buổi trưa, lúc mở lời trong mắt còn dao động những tia sáng vui vẻ.

Diệp Quy — người vốn chẳng mấy vui vẻ trong hai ngày nay thuận miệng quan tâm đến cậu cảnh vệ của mình một câu: “Đi làm gì?”

Anh Lâm cười hì hì: “Đi giúp người ta một tay ạ. Chính là ba người nhà hôm nọ chúng ta đưa vào căn cứ ấy mà. Cô Lâm muốn mở tiệm may, nhờ tôi dẫn họ đến xưởng gia công ở vành đai hai để gia công vải vóc, nếu không chỉ có hai chị em dâu họ, đất khách quê người dễ bị chịu thiệt thòi lắm.”

Diệp Quy rủ mắt, thản nhiên hỏi: “Cậu còn kết bạn với cô ấy rồi cơ à?”

Anh Lâm đáp: “Dạ không, là chị dâu của cô ấy liên lạc với tôi ạ.”

Diệp Quy không nói gì thêm, phê chuẩn ngày nghỉ của cảnh vệ.

Anh Lâm thừa biết Chỉ huy trưởng chỉ nghiêm túc trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, còn lúc nghỉ ngơi sẽ không can thiệp vào chuyện vui chơi của họ nên chắc chắn sẽ đồng ý. Vừa đến giờ hẹn, anh ta liền mở cửa sổ ra, hóa thân thành ưng rồi bay đi. Đến gần xưởng gia công đã hẹn trước, anh Lâm chọn một phòng thay đồ công cộng để hạ cánh, biến trở lại thành thân người rồi mặc bộ quân phục hộ vệ chỉnh tề, sau đó sải bước lao về phía xưởng gia công.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương