Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 19 : Chú cừu nhỏ tự lực cánh sinh

Trước Sau

break

Rời khỏi khu biệt thự, lúc bốn giờ rưỡi chiều, ba người Lâm Nhân đã tới cổng phía Nam của trung tâm thương mại năm tầng với vẻ ngoài tối giản mà bề thế nằm ở ngay trung tâm Đông Thành.

Cả ba không vội vào ngay mà ngước đầu lên ngắm nghía mấy tấm biển hiệu lớn treo bên ngoài. Nào là quảng cáo mỹ phẩm có cô mỹ nữ cầm chai thủy tinh tinh xảo, nào là quảng cáo thời trang có anh chàng bảnh bao diện vest, rồi quảng cáo lẩu thịt bò nghi ngút khói, và cả quảng cáo rạp chiếu phim đang phát những thước phim đầy kịch tính.

Tống Lăng Sương ngửa cổ xem hết phân cảnh huyền huyễn của một chú khỉ uy phong lẫm liệt đang đánh yêu quái. Đoạn quảng cáo còn giật tít giới thiệu đây là một bộ phim kinh điển thời xưa. Đôi mắt cô sáng lên, nói với hai anh em bên cạnh: “Đây chắc là cuộc sống ở kỷ nguyên cũ mà ông cố nội từng được nghe bà cố của ông kể lại đúng không? Lát nữa vào hỏi xem rạp chiếu phim thu phí thế nào, nếu rẻ thì nhà mình cũng vào xem, xem ngay bộ vừa phát ấy.”

Cách biệt hai trăm năm, tân nhân loại hiểu biết về kỷ nguyên cũ toàn nhờ vào những lời truyền miệng từ đời này sang đời khác của tổ tiên nhà mình. Ai may mắn hơn thì được tổ tiên truyền lại sách vở, tranh ảnh, máy tính, ổ cứng... thông qua tinh thể không gian để lưu giữ lại những văn bản và hình ảnh của sản phẩm điện tử. Thế nhưng con cháu đời sau có tiếp tục kế thừa được nền văn minh ấy hay không, có tìm được nguồn điện và công nghệ để mở những món đồ điện tử cổ lỗ sĩ đó lên hay không thì hoàn toàn phải dựa vào vận may.

Sự truyền thừa của nhà Tống Lăng Sương đã đứt đoạn từ lâu, tinh thể không gian của cô là do ông nội họ Tống săn dị thú rồi khoét lấy. Còn tinh thể không gian trong tay Lâm Nhân lại là do thế hệ tổ tiên đầu tiên truyền lại. Không gian có hạn, sau nhiều lần tổ tiên gom góp rồi sàng lọc, cuối cùng chỉ để lại một bộ dụng cụ may vá hoàn chỉnh, một bộ giáo trình dạy may, một bộ dụng cụ kéo sợi, mấy xấp vải vóc và một rương sách báo linh tinh.

Vải vóc ngoại trừ mấy mảnh vải mẫu thì đã dùng hết từ lâu, sách báo linh tinh tuy chẳng có công dụng thực tế gì nhưng thỉnh thoảng lật ra xem cũng khá thú vị, vì thế các đời nhà họ Lâm đều không nỡ vứt đi, dù sao chiếc rương nhỏ cũng chẳng chiếm bao nhiêu diện tích.

Cùng là những người ở vùng xa xôi hẻo lánh mới bước chân vào căn cứ lớn, Lâm Nhân và Lâm Thịnh cũng nảy sinh hứng thú nồng nhiệt với bộ phim này.

Rạp chiếu phim nằm ở tầng năm, ba người bèn thong thả dạo chơi từ tầng một lên.

Tầng một bán lương thực, dầu ăn, rau củ quả và thực phẩm phụ. Hai dãy nhà có tổng cộng hai mươi cửa hàng lớn nhỏ khác nhau đều đang mở cửa kinh doanh. Vì sắp đến Tết nên khách khứa ra vào chọn lựa vô cùng nhộn nhịp. Có đứa trẻ ba tuổi vì khả năng tự kiểm soát còn kém nên đã để tinh thần thể mèo hoa của mình chạy ra ngoài, suýt chút nữa đã ngoạm mất một con cá vược biến dị của cửa hàng hải sản tươi sống.

“Gạo đắt quá, 20 điểm một cân, còn có giá trị hơn cả tinh thể cấp C.” Lâm Thịnh ghé sát tai Tống Lăng Sương nhỏ giọng lầm bầm.

Tống Lăng Sương bảo: “Người đông đất hiếm, ở bên này có vẻ gạo cũng không phải là cây lương thực chính đâu. Anh nhìn xem, bột mì có 5 điểm một cân thôi kìa.”

Lâm Thịnh tính toán: “Nhà mình có thể lấy một trăm cân gạo đổi thành bốn trăm cân bột mì, ăn được lâu hơn hẳn.”

Tống Lăng Sương cười: “Không phải vội.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương