Thôi Luyện bật định vị lên: “Không có gì đâu, các bạn chọn khu chung cư nào vậy?”
Đông Thành rất rộng, các khu chung cư dày đặc san sát nhau thành một dải, ngoại trừ mấy khu quen thuộc ra, hễ đi đâu đột xuất là Thôi Luyện cũng phải dựa vào định vị.
Tống Lăng Sương đáp: “Gia Hồ Lục Uyển.”
Thôi Luyện bật cười, tắt định vị rồi trực tiếp nổ máy xe: “Trùng hợp thế, tôi có người bạn cũng sống ở Gia Hồ đấy. Các bạn cũng khéo chọn khu ghê, Gia Hồ là một trong những khu chung cư có tiếng từ lâu của vùng lõi. Ở bốn quận lớn, phàm là khu chung cư lấy tên Gia Hồ, số thứ tự càng nhỏ thì nhà càng đắt hàng, vì cư dân bên trong đa phần đều có gia đình và công việc ổn định, hiếm khi xảy ra tranh chấp xích mích hàng xóm.”
Tống Lăng Sương cười khổ: “Chúng tôi cũng là vì muốn có sự ổn định thôi, chỉ là giá nhà đắt quá, một phát dốc sạch cả gia sản, còn chưa biết công việc trong căn cứ có dễ tìm không nữa. Nếu khó tìm, chắc tôi phải gia nhập một đoàn lính đánh thuê để ra ngoài kiếm thêm chút thu nhập.”
Thôi Luyện — người vừa tốt nghiệp học viện quân sự xong liền vào thẳng quân hộ vệ quả thực không có bao nhiêu kinh nghiệm trong việc tìm việc làm. Anh chỉ biết trong căn cứ người đông việc ít, cư dân gia nhập càng muộn càng phải dựa vào việc ra ngoài làm ruộng để duy trì cuộc sống, trừ khi cư dân mới sở hữu một sở trường chuyên môn nào đó để tranh suất việc làm, hoặc những người có sức chiến đấu cao trực tiếp trở thành lính đánh thuê.
Trong mắt Thôi Luyện, Lâm Thịnh là kiểu người thích hợp với việc cần mẫn làm ruộng, Lâm Nhân xinh đẹp như vậy thì ứng tuyển vào mấy vị trí dịch vụ sẽ dễ dàng hơn, nếu may mắn thậm chí có thể bước chân vào ngành phim ảnh; Tống Lăng Sương quả thực thích hợp với đoàn lính đánh thuê, nhưng lính đánh thuê là ngành nghề thu nhập cao đi đôi với rủi ro lớn, trừ khi bẩm sinh đã thích mạo hiểm hoặc không còn cách nào khác, chứ những người có lực chiến cao cũng ít khi lựa chọn đoàn lính đánh thuê.
Dẫu sao đối phương cũng là một cao thủ thuộc họ chó cấp A, Thôi Luyện nhìn sang vị chỉ huy ở ghế phụ, thử dò xét hỏi: “Quân hộ vệ Đông Thành của chúng ta bao giờ mới lại tuyển người vậy ạ?”
Đội trị an là một phân cục của quân hộ vệ, điểm khác biệt là quân hộ vệ đa phần là binh sĩ cấp A, thực hiện nhiệm vụ bên ngoài căn cứ, còn đội trị an đa phần là binh sĩ cấp B, duy trì sự ổn định bên trong căn cứ. Với điều kiện của Tống Lăng Sương, vào đội trị an là quá dư dả, thế nên Thôi Luyện mới có tự tin để nói giúp cô một câu, đây không tính là lòng tốt bao đồng hay tùy tiện đi cửa sau.
Hơn nữa, sói và chó là người một nhà, nếu thật sự luận ra thì mối quan hệ giữa tinh thần thể của chỉ huy và Tống Lăng Sương còn gần gũi hơn, con đại bàng là anh đây mới là người ngoài!
Diệp Quy vẫn nhắm mắt: “Không rõ, đợi thông báo.”
Lạnh lùng thì có lạnh lùng, nhưng đây là sự thật khách quan.
Thôi Luyện áy náy cười với Tống Lăng Sương. Nhận ra phía trước chính là Gia Hồ Lục Uyển, Thôi Luyện nảy ra một ý, sau khi xuống xe liền nói với Tống Lăng Sương: “Chúng ta kết bạn nhé, bên trong có thông báo một cái là tôi sẽ liên lạc với bạn ngay lập tức. Binh sĩ cấp A ở toàn bộ căn cứ đều là miếng mồi ngon, quân hộ vệ Đông Thành chắc chắn không muốn bỏ lỡ bạn để rồi để hời cho ba quận còn lại đâu.”
Nhiệt tình thì có nhiệt tình, nhưng đây cũng là sự thật.
Tống Lăng Sương vừa cảm ơn vừa kết bạn với anh.
Thôi Luyện lén liếc nhìn cổ tay Lâm Nhân, ngặt nỗi không có lý do gì hợp lý nên không tiện mở lời đòi kết bạn với cô, đành hơi tiếc nuối bảo: “Được rồi, các bạn mau vào trong nghỉ ngơi đi, có duyên gặp lại nhé!”