Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi

Chương 3

Trước Sau

break

Ngay từ đầu, Lý Doanh tiếp cận hắn chẳng qua là muốn mượn hắn để thân cận Tướng phủ. Còn tình yêu của Vân Thanh Từ dành cho Lý Doanh, tất cả đều là do một tay bà ta dẫn dắt. Khi hắn mới mười mấy tuổi, chỉ đơn thuần thích ở bên Lý Doanh, chính người phụ nữ kia đã một tay vạch trần, hỏi hắn có muốn vĩnh viễn ở bên Lý Doanh không, có muốn cùng Lý Doanh kết hôn không.

Và Vân Thanh Từ, cứ như vậy từng bước một, càng lúc càng xa người thân, càng lúc càng gần kẻ thù.

“Phiền Thái hậu nhớ nhung.” Hắn ôn hòa nói: “Công công hôm nay đến, có gì chỉ giáo sao?”

Chu Triệu có chút bất ngờ trước sự bình tĩnh của hắn, nhưng xét thấy thái độ luôn luôn của Vân Thanh Từ đối với Thái hậu, hắn cũng nhanh chóng thoải mái. Hắn ra hiệu cho người hầu cận của Vân Thanh Từ lui ra, nói: “Bệ hạ không cho phép Thái hậu nhúng tay vào việc này, nô tài không có nhiều thời gian, xin nói ngắn gọn.”

Vân Thanh Từ gật đầu.

“Theo ý Thái hậu, nếu giờ phút này Quân hậu còn muốn hàn gắn quan hệ với Bệ hạ, chỉ có một cách, đó là… có lẽ Quân hậu sẽ phải chịu khổ.”

Vân Thanh Từ chăm chú lắng nghe.

Chu Triệu có chút băn khoăn. Theo lý mà nói, lúc này Vân Thanh Từ hẳn phải như mọi khi mà bày tỏ: “Chỉ cần có thể giữ được trái tim A Doanh, ta cái gì cũng nguyện ý làm” mới đúng chứ.

Không chờ được phản ứng đúng ý muốn, Chu Triệu đành tiếp tục nói: “Ngài cũng biết, những năm gần đây, Thái hậu giúp ngài rất nhiều, nhưng Bệ hạ đối với nàng cũng hận thấu xương. Cho nên lần này… e rằng chỉ có Vân Tướng mới có thể cứu ngài.”

“Quan hệ giữa ta và ông ấy, các ngươi đều biết rõ.”

“Đó là vì ngài không muốn thân thiết với ông ấy, nhưng ông ấy lại ước gì được hòa hảo với ngài.”

Vân Thanh Từ giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng các ngón tay lại siết chặt không tiếng động. Hắn từ nhỏ vì cha mẹ bất hòa mà đi theo mẫu thân lớn lên ở biệt viện ngoại ô, mãi đến năm bảy tuổi mới trở về Tướng phủ. Ngay trong năm đó, phụ thân mang hắn cùng Tiên Đế đi ra ngoài gặp tai nạn bị ám sát. Trong tình huống hai mũi kiếm cùng lúc chĩa vào Vân Thanh Từ và Tiên Đế, Vân Tướng đã nhìn Vân Thanh Từ một cái thật nặng nề, rồi phi thân lao về phía Tiên Đế.

Mũi kiếm sắc bén đâm xuyên ngực Vân Thanh Từ.

Mối quan hệ cha con vốn chưa kịp bồi dưỡng lại đổ vỡ càng thêm thảm hại.

Sau này, mẫu thân và phụ thân hoàn toàn tuyệt giao, Vân Thanh Từ cũng không bao giờ gọi ông ấy một tiếng cha nữa.

Vân Thanh Từ nâng chén trà nhấp nhẹ, hàng mi dài che đi mọi cảm xúc trong mắt: “Ngươi là nói, bảo ta đi cầu xin ông ấy?”

“Phụ tử liên tâm. Chỉ cần Quân hậu tàn nhẫn hạ quyết tâm lăn lộn chính mình, Vân Tướng chắc chắn sẽ mềm lòng.”

Lúc nói lời này, Chu Triệu mặt không đỏ tim không đập, đối với việc xúi giục người khác tự làm tổn thương mình, y không hề có chút cảm giác tội lỗi nào.

Vân Thanh Từ không nhịn được, bật cười...

Kiếp trước mình rốt cuộc đã ngu xuẩn đến mức nào, ác ý rõ ràng như thế mà lại không thể phân biệt được. Thế mà lại thật sự nghe theo và tin tưởng, để rồi vì muốn ép phụ thân đi cầu xin Lý Doanh, hắn đã như phát điên mà giày vò bản thân, làm mình đầy rẫy thương tích. Và sự thật cũng đúng như Thái hậu đã dự liệu, Vân Tướng thật sự đã đi.

Ông đã quỳ một ngày một đêm ở Điện Giang Sơn, trông vẻ ngoài chỉ như một người cha già đang cầu xin sự tha thứ cho con, nhưng thế lực sau lưng ông lại khó tránh khỏi khiến vị thiên tử trẻ tuổi phải suy nghĩ nhiều. Thiên tử đồng ý thỉnh cầu của ông, không phải vì thương xót lòng cha mẹ dưới gầm trời này, mà là sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, không muốn vì Vân Thanh Từ mà đắc tội Vân gia.

Vân Thanh Từ đến giờ vẫn nhớ khoảnh khắc Vân Tướng trở về. Hắn vật lộn ngồi dậy khỏi giường, bất chấp quầng thâm và vẻ mệt mỏi rã rời nơi đáy mắt phụ thân, hắn vừa chờ mong vừa thấp thỏm hỏi: “Người ấy còn cần con không?”

Phụ thân ánh mắt đau lòng, nhìn hắn rất lâu, rồi mới khản giọng nói: “Cần.”


Vân Thanh Từ lập tức vui vẻ nở nụ cười.

Chỉ có Vân Thanh Từ cười, còn những người khác đều lộ ra vẻ mặt thảm đạm.

Khi đó Vân Thanh Từ chẳng màng tới điều gì, hắn chỉ quan tâm đến Lý Doanh. Mãi cho đến sau này, Vân Thanh Từ mới hiểu được, ngày ấy Vân Tướng nhất định đã dự liệu được kết cục của Vân gia.

Ông hiểu rõ, cái quỳ kia của mình, dù cho quỳ có thành khẩn, có hèn mọn đến đâu, thì trong mắt Thiên tử vẫn là một sự áp chế.

Nhưng ông không thể quang minh chính đại áp chế, bởi vì Vân Thanh Từ vẫn nằm trong tay Lý Doanh, ông sợ ném chuột vỡ đồ .

Đây cũng là lý do tại sao Lý Doanh càng thêm kiêng kị Vân gia, và sau này Vân gia quả thật bị điều tra ra chứng cứ kết bè kết phái. Đó là hành động Vân Tướng tìm kiếm đường sống trong khe hở, mưu cầu đường lui cho cả gia tộc. Và tất cả kết cục tệ hại đều bắt đầu từ cái quỳ này.

Cái quỳ này cũng khiến cho cơ thể vốn luôn cường tráng của Vân Tướng mắc phải bệnh căn không dứt.

Ai mới là người thân chân chính, rõ ràng nhìn là hiểu. Buồn cười thay, kiếp trước hắn bị màn che mắt, vì thành kiến với phụ thân mà tin tưởng kẻ thù, đẩy cả nhà lên con đường chết.

Nhưng trên thực tế, dù cho hắn không làm gì cả, hắn vẫn sẽ là Quân hậu. Ngay cả khi Lý Doanh thật lòng muốn phế hắn, Thái hậu cũng tuyệt đối sẽ không cho phép, bởi vì Vân Thanh Từ là lợi thế duy nhất để bà ta kiềm chế Vân gia.

Chu Triệu lộ vẻ nghi hoặc trên mặt: “Quân hậu vì cớ gì bật cười?”

Vân Thanh Từ lòng dạ sáng suốt, con ngươi một mảng rực rỡ nhưng không đáp mà hỏi ngược lại: “Công công cảm thấy ta vì cớ gì bật cười?”

Chu Triệu quan sát hắn mấy hơi thở. Vân Thanh Từ chỉ mỉm cười mà nhìn thẳng y. Mặc dù Chu Triệu đã ở trong cung nhiều năm, y vẫn không thể không thừa nhận, khuôn mặt này của Vân Thanh Từ quả thực cực kỳ có sức mê hoặc. Một khi nhìn chằm chằm quá lâu, người ta sẽ quên đi mục đích thực sự của mình.

Hắn dời tầm mắt đi, suy đoán Vân Thanh Từ hẳn là chỉ đơn thuần vui vẻ vì tìm được cách có thể không xa rời Thiên tử, dù sao Vân Thanh Từ luôn điên điên khùng khùng trong việc đối đãi với Thiên tử.

Nghĩ đến đây, y không khỏi có chút khinh thường. Y lộ ra vài phần vẻ mặt xem kịch vui, nói: “Vậy nô tài xin chờ tin tức tốt của Quân hậu.”

Vân Thanh Từ không chút để ý gật đầu: “Ừm, Công công đi thong thả.”

Sau khi Chu Triệu rời đi, Vân Thanh Từ thu lại ý cười.

Cửa sổ bị đẩy mạnh ra, gió lạnh ào ạt rót vào, đôi mắt lúng liếng trong gió tuyết trở nên lạnh lẽo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc