"À, ông quên mất, Thính Thính còn chưa quen ăn." Sao biển vừa nói, vừa đưa xúc tu vào miệng, tự mình nuốt con cá xuống.
Bây giờ Đàn Thính cũng không quan tâm đến đói nữa, sau khi ngồi xuống liền hỏi: "Ông ơi, chuyện này là thế nào vậy ạ?"
Con sao biển bám chặt lên một tảng đá bên rặng san hô, năm chiếc xúc tu với những mắt nhỏ li ti hướng về phía Đàn Thính, trông như đang nghiêm túc trò chuyện. Chỉ là khung cảnh này thực sự có chút huyền ảo kỳ quái.
"Chú Chu của con chạy đến nhà, nói cả con và xe đều rơi xuống biển, chắc là không còn nữa. Bảo ông đến sở cảnh sát thành phố Vọng Hải để nhận di vật, ông nghe xong làm sao còn ngồi yên được, tức tốc đi ngay. Rồi họ đưa xe, túi xách, điện thoại của con cho ông, nói đã tìm khắp nơi nhưng không tìm thấy người, vẫn đang trong quá trình tìm kiếm, nhưng bảo ông đừng hy vọng gì nhiều."
Sao biển vừa nói vừa xoa đầu cô: "Lúc đó ông nghĩ, tại sao tất cả bọn họ đều bi quan như vậy, ông phải tự mình tìm con. Sau đó ông giả vờ về nhà trước, rồi xuống tìm con. Quả nhiên, con rơi xuống một khe nứt dưới đáy biển, nhưng lúc ông tìm thấy con, con đã biến thành tiên cá rồi. Nếu không phải nhờ vậy, với áp lực ở độ sâu đó, con chắc cũng không sống nổi."
Thắc mắc của Đàn Thính chính là ở chỗ này, cô nghe xong vội vàng nắm lấy sao biển, hỏi: "Ông ơi, tại sao con lại biến thành như vậy? Con là tiên cá sao? Còn nữa, ông vẫn luôn là sao biển sao? Ông biết con không phải người sao?"
Đàn Thính là trẻ mồ côi, ông nội vớt cô từ biển lên, dựa vào nghề đánh cá nuôi cô khôn lớn.
Vì sức khỏe yếu ớt, ông nội chăm sóc cô như thể nâng niu một chú gà con, sợ cô không vượt qua được, chắt chiu từng đồng để lo cho cô những điều kiện tốt nhất.
Vất vả lắm cô mới lớn hơn một chút, để lo cho cô đi học, ông nội bận rộn suốt ngày đêm. Sáng sớm ra chợ bán cá, ban ngày làm thuê cuốc mướn, tối về lại đi nhặt ve chai, tích cóp từng đồng từng hào. Vì vậy, cô rất ngoan ngoãn, chăm chỉ, nghe lời, giúp ông nội phân loại ve chai, đẩy chiếc xe ba gác cũ kỹ và còn học được cả kỹ năng làm cá rất thành thạo.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, ông nội vừa lau nước mắt vừa nhìn tờ giấy mỏng manh ấy, vừa tự hào vừa lo lắng không đủ tiền cho cô đi học.
Vậy nên, ngay cả những sinh vật phi nhân loại cũng phải sống hèn mọn như vậy sao?
Phải sống khổ cực như vậy mới có thể thi đại học, đi làm kiếm tiền mua nhà trong xã hội loài người sao?
Tuy nhiên, sao biển lại nói: "Đúng thật là ông vẫn luôn là sao biển, nhưng ông không biết con cũng không phải là người."
Ông nhặt được Đàn Thính trên đường trở về sau một chuyến ra khơi. Lúc đó, Đàn Thính đã mang hình người, những năm qua cô bé ngoài sức khỏe yếu ớt ra thì không có bất kỳ dấu hiệu phi nhân loại nào, vì vậy ông luôn coi Đàn Thính như một đứa trẻ loài người mà nuôi nấng, cũng luôn nỗ lực sống nghiêm túc trong xã hội loài người, mong muốn xây dựng cho đứa trẻ một mái ấm trong xã hội này.
"Đã rất lâu rồi người cá không xuất hiện." Sao biển thở dài: "Chưa nói đến tộc người cá được truyền thuyết đồn là mạnh nhất đại dương. Những năm gần đây, ngay cả những sinh vật biển thông minh khác cũng rất hiếm gặp. Thời trẻ ông từng gặp một con bạch tuộc có trí tuệ, kết quả nó lại muốn ăn ông để tiến hóa. May mà lúc đó ôn gchạy nhanh, chỉ bị nó cắn mất hai chân, ông đã mất tận hai mươi năm mới hồi phục được hai cái chân này. Sau đó, ông không dám dễ dàng để lộ thân phận của mình nữa."