Đợt rét năm nay lạnh hơn hẳn những năm trước.
Trong phòng lão phu nhân, cửa sổ khép kín, than hồng cháy trong chậu đỏ rực. Hơi ấm lan khắp gian phòng, khiến người ta vừa ngồi xuống đã thấy dễ chịu.
Thế nhưng vừa bước ra khỏi Thọ An Đường, hơi lạnh ẩm ướt liền ập tới, quất vào mặt, thấm qua từng lớp áo, gió lùa buốt tận xương khiến Cố Hy Ngôn khẽ rùng mình.
Đêm qua nàng ngủ không yên. Sáng lại dậy sớm đi thỉnh an, áo quần chỉ kịp chỉnh tề, hoàn toàn không đủ ấm.
Thu Tang đi bên cạnh không nhịn được lẩm bẩm: “Hôm qua còn ấm áp, ai ngờ hôm nay lại lạnh thế này. Biết thế đã mặc thêm cho người một lớp áo.”
Cố Hy Ngôn khẽ lắc đầu: “Thôi vậy, ta thấy tứ tẩu và ngũ tẩu cũng chỉ mặc vậy.”
Nàng là quả phụ, ở trong phủ Quốc Công xưa nay luôn giữ mình an phận, kín đáo, chưa từng dám lộ diện quá mức. Việc gì cũng không thể làm quá trội, chỉ sợ vô tình trở thành đề tài cho người khác.
Chẳng hạn như mỗi ngày đến thỉnh an trước mặt lão phu nhân, người khác mặc thế nào, nàng cũng làm theo thế ấy, tuyệt đối không dám khác biệt.
Đám người hầu cạnh lão phu nhân đều quen nhìn mặt đoán ý, lại thích nịnh trên ép dưới. Chỉ cần nàng ăn mặc khác người, ắt sẽ bị đem ra bàn tán.
“Người ta đến thỉnh an có thấy ai than lạnh đâu. Sao chỉ riêng Lục thiếu phu nhân là quý giá thế, đi có mấy bước đã chịu không nổi?”
Nghĩ đến đó, Cố Hy Ngôn gần như nghe thấy những lời mỉa mai rơi sát bên tai.
Thủ tiết đã hai năm, nàng sớm hiểu lòng người đổi thay. Vì thế mỗi bước đi, mỗi việc làm đều phải tính toán cẩn thận.
Thu Tang khẽ thở dài, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.
Cố Hy Ngôn khẽ kéo chặt vạt áo, cố ý rẽ sang phía tây, men theo hành lang bên ấy mà đi.
Buổi sáng, các gia chủ trong phủ thường đi lối phía đông đến thỉnh an lão phu nhân nên nàng chọn đường này để tránh chạm mặt.
Dẫu sao nàng cũng là quả phụ, mọi việc đều phải cẩn trọng hơn người, tránh để dấy lên cảnh “tình ngay lý gian” cho kẻ khác có cớ đàm tiếu, bàn ra tán vào.
Nào ngờ vừa vòng sang hành lang phía tây, ngang qua bức bình phong lớn, nàng đã bất ngờ khi trông thấy một người.
Hắn mặc một thân áo sa đỏ thẫm thêu phi ngư, trường sam lộng lẫy phủ ngoài, dáng đi thẳng tắp, khí thế bức người, đang bước qua cửa hoa rủ.
Đó là tam gia Lục Thừa Liêm của phủ Quốc Công.
Phủ Kính Quốc Công là thế gia quyền quý, chi phái đông đúc. Trước mặt lão phu nhân có năm người con, không phân đích thứ, hai nữ nhi đã xuất giá và ba nam nhi. Trưởng tử Lục Kinh Luân thừa kế tước vị Quốc Công, lại cưới công chúa Thụy Khánh, thân muội của hoàng đế. Hai nam nhi còn lại tiền đồ cũng rộng mở.
Đến đời cháu, ba phòng gộp lại có mười một người. Phu quân của nàng là Lục Thừa Uyên, xếp thứ sáu, phía trên có năm vị đường huynh. Còn người trước mắt - Lục Thừa Liêm, chính là vị đường huynh thứ ba.
Lục Thừa Liêm thuộc dòng đích, là con trai trưởng của công chúa Thụy Khánh.
Thuở nhỏ, hắn từng được đưa vào nuôi dạy trong cung Huệ An, hầu cận bên Thánh Tổ Mẫu. Nghe đồn khi còn nhỏ, đương kim hoàng thượng từng xoa trán hắn, khen rằng cốt cách thanh kỳ, ngày sau ắt là trụ cột của Đại Chiêu.
Bởi vậy, hắn đặc biệt được sủng ái, thường xuyên được ban thưởng kỳ trân dị bảo và các món ngự tạo trong cung.
Lớn hơn một chút, hắn lại được đặc ân theo các hoàng tử cùng vào Văn Hoa Điện đọc sách, bái Chưởng Viện Học sĩ Hàn Lâm Viện làm thầy.
Còn được theo hầu trong ngự uyển xem cấm quân diễn trận, học cưỡi ngựa bắn cung, luyện tập binh pháp từ sớm.