Lâm Quý Sinh lúc đó bị coi là một người kỳ quái, lúc ấy hắn nói thẳng vợ kế xấu xí cũng không có sao, nhà hắn có rất nhiều mỹ nhân, không thể sinh dục cũng được, hắn đã có ba đứa con ngoan, tính cách điêu ngoa cũng không sao, hắn cưới về làm vật trang trí là được rồi. Bà mối thật sự là á khẩu không trả lời được.
Tóm lại chọn tới chọn lui sau, Nhan Minh Châu trở thành lựa chọn tốt nhất.
Nhan Minh Châu sau hiếu kỳ đã mười tám tuổi, rất khó tìm được một gia đình tốt, vì vậy nàng không có kén chọn, nên đã được Ninh vương phi đàm phán hôn sự với tốc độ nhanh như chớp. Đương nhiên, Huy Hà huyện chủ cũng có xem qua.
Thà làm vợ còn hơn làm thiếp, đây là quan niệm được mẫu thân và bà vυ" truyền cho nàng, Nhan Minh Châu vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Nhưng sự nhận biết trong lòng là một chuyện, tự thể nghiệm lại là một chuyện khác.
Rất nhiều chuyện rất khó để kiểm soát.
"Tỷ tỷ nhất định sẽ sinh một ŧıểυ tử mập mạp." Nhan Tuyết Đình đặt tay lên bụng Nhan Minh Châu, tràn đầy chờ mong. Nàng nhớ rõ trong mộng Nhan Minh Châu sinh nữ nhi.
"Nha đầu ngốc, sinh trai hay gái đều tốt." Nhan Minh Châu nhẹ nhàng véo má em gái mình, trông có vẻ hạnh phúc.
Tuy nói sinh trai hay gái cũng đều là sinh, nhưng là đầu năm nay nam nhân có thể so sánh với một tác phẩm lớn, còn nữ nhân chỉ có thể lập gia đình. Nếu như gả cho người không thương mình, lại có một đống chuyện rắc rối, khả năng không lấy chồng sẽ tốt hơn. Hơn nữa, ở Lâm gia, sinh nhi tử có thể sẽ được chia một chén canh.
Nhan Minh Châu cho tới bây giờ cũng không phải là kẻ ngốc. Chuyện này, phu quân Lâm Quý Sinh vẫn chưa phát hiện ra. Mặc dù nàng đang mang thai con của hắn, nhưng họ thực sự xa lạ.
Nhan Tuyết Đình làm nũng với Nhan Minh Châu, tán gẫu việc nhà, ăn bánh ngọt, hội họp với Hồ ma ma và nha hoàn Nhan Huỳnh, cho đến khi Minh Châu lấy lý do không còn sớm rời đi.
Nhưng nàng không trực tiếp trở về Lâm phủ, mà đi đến thư phòng của Ninh vương Phó Tuyên Hành.
Từ khi Phó Tuyên Hành nghe được Nhan Minh Châu mang thai ba tháng, trong lòng oán hận cùng bi thương đọng lại, cuối cùng trốn vào thư phòng luyện thư pháp, hy vọng làm cho mình bình tĩnh lại. Đang lúc không biết đã viết tới trang giấy thứ mấy, Nhan Minh Châu xuất hiện trước mắt hắn.
Nhan Minh Châu quy củ hành lễ, chào từ biệt Phó Tuyên Hành: "Gia, ta phải đi về."
Phó Tuyên Hành vẫn cúi đầu luyện chữ, không nhìn nàng một cái. Hắn từng dẫn quân giết địch trên chiến trường, tự có khí thế không giận mà uy.
Nàng biết hắn đang tức giận nên đành phải ngoan ngoãn chờ đợi.
Không biết hắn viết bao lâu, thở dài ném bút lông xuống, sải bước đến bên Nhan Minh Châu, một tay nâng cằm nàng lên, hôn lên môi nàng, tay kia đưa tới ngực nàng, xoa xoa vυ" của nàng.
Nhan Minh Châu hôn lại hắn, vươn tay vuốt ve ngực Phó Tuyên Hành. Phó Tuyên Hành luyện võ từ nhỏ, có thân hình của một võ phu, nhưng hắn lại không có sự lỗ mãng của võ phu. Nhan Minh Châu thật yêu chết một thân cơ bắp kia của hắn.
Phó Tuyên Hành hôn sâu hơn, đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi, khi môi tách ra còn vương một sợi chỉ bạc. Hắn ôm eo nàng, giọng nói gợi cảm trầm thấp, "Có thể chứ?"
Nhan Minh Châu đương nhiên hiểu ý của hắn, nàng khẽ hôn hắn, "Chỉ cần là chàng, bất cứ lúc nào cũng có thể." nàng nhớ rõ nàng đã từng nói với hắn.
Những lời này khiến hắn không còn kìm nén du͙© vọиɠ của mình nữa.
"A... a a ... nhẹ chút..."