Lâm Cường lộ ra dáng tươi cười, khẽ gật đầu, lập tức hai người ngươi một chén, ta một chén, hầm rượu nhà Lâm Dịch, cuối cùng do hai người buông bụng mà uống trở nên trống trơn, mà Lâm Dịch đã có một tia men say, hắn tựa hồ thành tâm tìm say, cho nên lúc uống đều hoàn toàn áp chế lực lượng xuống, dưới sự kích thích của mấy chục cân rượu nặng, rốt cuộc đã hơi say rượu.
Lâm Dịch hơi híp mắt lại, khuôn mặt thanh tú đỏ ửng lên, ánh mắt hơi sau rượu, sau khi uống một chén cuối cùng với Lâm Cường, trực tiếp quăng chén xuống đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy, nhưng hắn lại không để ý chút ào, đứng lên, bước chân có chút loạng choạng, cười nói với Lâm Cường: - Phụ, phụ thân, đi, chúng ta đi xem pháo hoa...
Thần thái Lâm Cường lại thanh tỉnh hơn Lâm Dịch nhiều, dù sao thì vô luận là cường độ thân thể, hay là cường độ lực lượng, Lâm Cường đều mạnh hơn rất nhiều, hai mắt hắn một mảnh thanh minh y nguyên, nghe được lời Lâm Dịch nói có chút say, Lâm Cường chỉ khẽ cười một cái, sau đó đứng lên, đi theo sau Lâm Dịch rời khỏi nhà.
Trên không trung, có đủ loại pháo hoa đang lóe lên, thanh âm vang lên không dứt bên tai, quang mang lập lòe trên không trung, tia sáng trắng chiếu rọi khắp toàn bộ trấn Hi Mạn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại