Cuộc gặp diễn ra sớm hơn Tạ Khải Anh dự tính.
Anh nhận được tin nhắn vào một buổi chiều mưa nhẹ — một câu ngắn gọn, không cảm xúc: Tối nay về nhà. Có chuyện cần nói.
Tạ Khải Anh nhìn màn hình rất lâu, rồi tắt đi.
Minh Duy đang ngồi bên cửa sổ đọc sách. Nghe tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu lên, vừa nhìn đã nhận ra sắc mặt anh khác thường.
“Có chuyện?”
Minh Duy hỏi.
Tạ Khải Anh không giấu.
“Gia đình chú gọi.”
Không khí chùng xuống.
Minh Duy gập sách lại, đứng dậy.
“Em đi cùng chú.”
Câu nói ấy khiến Tạ Khải Anh khựng lại.
“Không cần.”
“Không phải vì em muốn chen vào.”
Minh Duy nói, giọng bình tĩnh. “Mà vì em không muốn chú một mình.”
Ánh mắt anh dịu xuống trong khoảnh khắc. Anh đưa tay lên, đặt lên vai cậu, siết nhẹ.
“Ở nhà đợi.”
Minh Duy không cãi nữa. Nhưng khi Tạ Khải Anh quay lưng, cậu vẫn nói thêm một câu:
“Dù có chuyện gì… chú nhớ quay về.”
Cánh cửa khép lại.
Minh Duy đứng yên rất lâu, trong lòng dâng lên cảm giác bất an khó gọi tên.
Buổi tối hôm đó, Tạ Khải Anh trở về muộn.
Khi cửa mở, Minh Duy đã chờ sẵn trong phòng khách. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt anh, để lộ vẻ mệt mỏi không che giấu.
“Thế nào rồi?”
Minh Duy hỏi.
Tạ Khải Anh tháo áo khoác, treo lên, động tác chậm rãi.
“Họ biết nhiều hơn chú nghĩ.”
Minh Duy siết chặt tay.
“Biết… chúng ta?”
“Chưa có bằng chứng.”
Anh đáp. “Nhưng đủ để nghi ngờ.”
Minh Duy bước lại gần, không chạm, chỉ đứng đối diện.
“Chú nói gì?”
Tạ Khải Anh nhìn cậu, ánh mắt sâu và nặng.
“Chú không phủ nhận.”
Khoảnh khắc ấy, Minh Duy thấy tim mình đập mạnh đến mức đau nhói.
“Vậy họ phản ứng thế nào?”
“Muốn chú cắt đứt.”
Giọng anh trầm xuống. “Ngay lập tức.”
Im lặng bao trùm.
Minh Duy cúi đầu một chút, rồi lại ngẩng lên.
“Còn chú?”
Tạ Khải Anh đưa tay lên, nâng cằm cậu. Động tác rất nhẹ, nhưng mang theo sự kiên định hiếm thấy.
“Chú không làm được.”
Minh Duy hít sâu. Cậu không khóc, cũng không cười. Chỉ tiến lên một bước, ôm lấy anh. Cái ôm chặt, như muốn xác nhận sự tồn tại của nhau giữa áp lực đang bủa vây.
“Vậy thì đừng buông.”
Cậu nói khẽ.
Tạ Khải Anh vòng tay lại, ôm cậu vào lòng. Cằm anh đặt lên đỉnh đầu cậu, giọng khàn đi:
“Có thể sẽ rất đau.”
“Em chịu được.”
Minh Duy đáp. “Chỉ cần chú không đẩy em ra.”
Tạ Khải Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu. Nụ hôn không mang dục vọng, chỉ là sự trấn an lặng lẽ.
Biến cố đến ngay ngày hôm sau.
Một người họ hàng bất ngờ ghé thăm. Minh Duy đang ở nhà, Tạ Khải Anh vừa ra ngoài mua đồ. Khi tiếng chuông cửa vang lên, cậu không kịp nghĩ nhiều.
“Chào cháu.”
Người phụ nữ trung niên mỉm cười, ánh mắt sắc sảo lướt nhanh khắp căn nhà.
Minh Duy lễ phép chào hỏi, nhưng cảm giác bị đánh giá khiến lưng cậu lạnh đi.
Trong lúc trò chuyện, ánh mắt bà ta dừng lại ở bàn tay Minh Duy — nơi chiếc nhẫn đơn giản đang đeo. Không phải đồ đắt tiền, nhưng quá mức thân mật.
“Nhẫn đẹp đấy.”
Bà ta nói, giọng như vô tình. “Của ai tặng?”
Minh Duy khẽ khựng.
“Quà.”
“Của Khải Anh?”
Câu hỏi bật ra nhanh đến mức Minh Duy không kịp che giấu phản ứng.
Ánh mắt người phụ nữ tối lại.
Đúng lúc ấy, cửa mở.
Tạ Khải Anh bước vào.
Không khí lập tức thay đổi.
Ánh mắt anh chạm phải chiếc nhẫn trên tay Minh Duy, rồi chuyển sang gương mặt người đối diện. Chỉ trong tích tắc, anh hiểu — bí mật đã chạm tới mép vực.
“Tới chơi mà không báo trước.”
Anh nói, giọng bình tĩnh.
“Chỉ ghé xem một chút.”
Người phụ nữ mỉm cười. “Dù sao cũng là người trong nhà.”
Ba chữ người trong nhà vang lên nặng nề.
Tối hôm đó, sau khi khách rời đi, Minh Duy đứng dựa vào tường, sắc mặt tái đi.
“Em làm hỏng rồi.”
Tạ Khải Anh bước tới, đặt hai tay lên vai cậu.
“Không.”
Anh nói dứt khoát. “Là sớm hay muộn thôi.”
Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ lên môi Minh Duy — rất nhanh, rất khẽ, nhưng đủ để truyền sang sự kiên định.
“Nếu họ hỏi,” anh nói, trán kề trán cậu, “chú sẽ là người trả lời.”
Minh Duy nhìn anh, ánh mắt run nhẹ nhưng không lùi bước.
“Em sẽ không trốn.”
Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.
Những vết nứt đã xuất hiện.
Và cả hai đều biết — cơn bão thật sự chỉ mới bắt đầu.