"Họ vẫn đang đợi em bên ngoài đấy, bây giờ mà xuống xe sẽ rắc rối to." Cố Tư Thần không cho cậu cơ hội xuống xe. Anh chỉ muốn lái thẳng về nhà, dắt Thẩm Đường Diểu vào cửa rồi khóa chặt lại...
Anh cố kìm nén sự nôn nóng, hỏi Thẩm Đường Diểu: "Em sống ở đâu? Anh đưa em về. Tốt nhất là nói một địa chỉ mà bọn họ không biết, tránh để họ tìm đến gây phiền phức."
"Em vốn sống chung với gia đình, giờ chắc không về được nữa rồi..." Thẩm Đường Diểu thở dài. Căn phòng cậu định thuê thì tháng sau chủ cũ mới dọn đi. Dù đã đi làm được hai năm nhưng cậu chẳng dư dả gì. Từ hồi đại học, gia đình đã không cho cậu một xu, học phí phải vay vốn sinh viên, sinh hoạt phí thì dựa vào làm thêm. Sau khi tốt nghiệp, lương lậu đều đổ dồn vào trả nợ, cuộc sống eo hẹp vô cùng, cảm giác như cậu đang phải "vay tiền để đi làm" vậy.
Số tiền trong túi hiện giờ chỉ đủ trả tiền phòng một tháng, còn tiền đặt cọc thì phải đợi đến kỳ lương tháng sau mới gom đủ.
Nhà không thể về, tiền thuê phòng lại thiếu, cậu đang loay hoay không biết tính sao.
Đúng lúc này, Trần Hoàng Vĩ - bạn thân của cậu - gửi tin nhắn đến, hỏi chủ nhật này cậu có rảnh qua nhà hắn ăn cơm không.
Trần Hoàng Vĩ bỏ học từ cấp hai, đi làm thuê tích góp được một khoản rồi mở một tiệm tạp hóa nhỏ gần trường đại học của Thẩm Đường Diểu. Hắn cũng là một người mèo, hai người vừa nhìn đã nhận ra nhau giữa đám đông và trở thành bạn tốt.
Trần Hoàng Vĩ thường xuyên rủ cậu qua ăn cơm, có lẽ cậu có thể qua đó ở nhờ một thời gian.
Cậu vội vàng nhắn lại: "Tôi qua nhà ông ở nhờ một tháng được không? Đợi hai tháng nữa có tiền tôi sẽ trả bù tiền phòng."
Trần Hoàng Vĩ trả lời ngay lập tức: "Đương nhiên là được! Tôi cũng đang chán ở một mình, ông qua đây hai đứa mình cày game xuyên đêm luôn. Tiền nong gì chứ, thích ở bao lâu thì ở."
Đọc tin nhắn xong, Thẩm Đường Diểu thở phào nhẹ nhõm. Cậu biết nếu đưa tiền Trần Hoàng Vĩ sẽ không lấy, thôi thì đợi khi nào có tiền sẽ mua món quà đắt tiền một chút để bù đắp sau.
"Ok, tôi qua ngay đây, ông có nhà không?" Thẩm Đường Diểu hỏi.
Trần Hoàng Vĩ hào hứng đáp: "Có, hay để tôi qua đón ông nhé?"
"Không cần đâu, tôi đang trên đường rồi, chắc tầm nửa tiếng nữa là tới." Nhắn tin xong, Thẩm Đường Diểu quay sang nói với Cố Tư Thần: "Em ở tạm nhà bạn rồi, gia đình em không biết địa chỉ bên đó, anh đưa em qua đấy được không ạ?"
Cố Tư Thần vốn định dùng lý do "ở ngoài sẽ bị bố mẹ nuôi quấy rối" để dụ Thẩm Đường Diểu về nhà mình, bỗng nhiên lòi đâu ra một tên "bạn thân" làm anh vô cùng khó chịu.
Nhưng dù sao cũng đã xin được cách liên lạc, tiến độ thế này là nhanh lắm rồi, không được vội, cứ từ từ rồi anh sẽ làm cậu rung động thôi.
Cố Tư Thần cố ý lái xe đi vòng qua mấy con phố. Nếu không phải để ý thấy Thẩm Đường Diểu cứ giữ nguyên trạng thái "tai máy bay" (biểu hiện của mèo khi lo lắng), anh còn định đi vòng thêm vài vòng nữa.
Em ấy không muốn ở bên cạnh mình đến thế ư? Căng thẳng và sợ hãi vậy à? Mình đáng sợ lắm sao?
Cố Tư Thần tự thấy mình cũng thuộc hàng đẹp trai trong giới người mèo, chẳng lẽ vì chênh lệch thể hình quá lớn làm cậu sợ?
Thậm chí anh còn nghĩ, giá như mình không phải là một con mèo Maine Coon khổng lồ mà là một giống mèo có kích cỡ tương đương Thẩm Đường Diểu, ví dụ như mèo bò sữa chẳng hạn, thì chắc đã sớm làm quen được với cậu rồi.
Thực tế, Thẩm Đường Diểu căng thẳng là vì được ngồi chung xe với người mình thầm yêu bấy lâu. Từng tế bào trong cơ thể cậu đều đang nhảy múa vì phấn khích. Cậu chỉ sợ tiếng lòng mình quá lớn sẽ bị Cố Tư Thần nghe thấy, nhưng càng kích động thì những suy nghĩ trong đầu lại càng bay xa.
Ban đầu chỉ là "mình thích Cố Tư Thần quá", sau đó bộ não bắt đầu mất kiểm soát, tưởng tượng ra cảnh Cố Tư Thần đột ngột ôm lấy mình và hôn...
Dừng lại! Dừng lại ngay! Lúc này không phải lúc để nghĩ mấy chuyện đó! Cái này phải về nhà trùm chăn mới được nghĩ!
Nhưng dường như não bộ rất thích làm ngược lại, càng cấm nó càng nghĩ bậy. Hôn hít mới chỉ là món khai vị, những suy nghĩ phía sau càng lúc càng táo bạo, đến mức "mây mưa" điên đảo chẳng còn biết trời trăng mây đất là gì nữa.
Cố Tư Thần ngồi ngay bên cạnh mà cậu lại nghĩ đến chuyện này, nếu anh biết chắc chắn sẽ tống cậu xuống xe mất!
Anh đối xử với cậu rất tốt, tối qua tìm bác sĩ, hôm nay lại đứng ra bênh vực cậu trước mặt bố mẹ nuôi, vậy mà cậu lại có những ý nghĩ đen tối như thế, thực sự là quá có lỗi với anh.
Cậu vừa tự sỉ vả bản thân vừa lo sợ bị anh nhìn thấu suy nghĩ của mình, hai tai cứ cụp xuống kiểu "tai máy bay" suốt cả quãng đường. Mãi cho đến khi tới cửa nhà Trần Hoàng Vĩ, cậu mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Tay vừa đặt lên cửa xe định đẩy ra thì "cạch" một tiếng, Cố Tư Thần đã bấm khóa cửa lại.
Cậu ngơ ngác quay sang thì thấy Cố Tư Thần đang nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra ngoài cửa sổ: "Anh... sao vậy ạ?"
"Cái tên tóc vàng bên ngoài kia là bạn em sao?" Cố Tư Thần nhìn Trần Hoàng Vĩ, suýt chút nữa là "khè" một tiếng ra oai, chẳng còn chút hình tượng tổng tài nào.
"Tóc vàng?" Thẩm Đường Diểu nhìn về phía Trần Hoàng Vĩ đang đứng đợi bên lề đường: "Cậu ấy là mèo mướp vàng, là bạn tốt của em..."
"Không được, nhìn cậu ta không giống người tốt, anh không thể để em xuống xe." Cố Tư Thần nói xong liền nhấn ga phóng vút đi.
Thẩm Đường Diểu ngẩn người mất vài giây mới lên tiếng: "Tuy tóc cậu ấy màu vàng nhưng cậu ấy là người tốt mà... Anh định kiến quá rồi..."
"Anh thấy ánh mắt cậu ta nhìn em không hề tử tế. Em mới ra đời chưa lâu, không hiểu lòng người hiểm ác đâu." Làm sao Cố Tư Thần có thể giao bé mèo tam thể xinh đẹp này vào tay tên tóc vàng kia được. Nhỡ đâu Thẩm Đường Diểu dọn qua đó ở, tối đến lại phải ngủ chung giường thì sao? Thẩm Đường Diểu yếu đuối thế này, nhỡ bị tên "mèo vàng" nặng cả trăm cân kia đè ra làm bậy thì anh biết làm thế nào? Anh tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!
Thẩm Đường Diểu lý nhí: "Cậu ấy tốt lắm, còn thường xuyên rủ em qua ăn cơm..."
"Điều đó chỉ chứng minh cậu ta giỏi giả vờ thôi. Trước ngày hôm nay, em có từng nghĩ em trai mình sẽ bỏ thuốc em không?" Cố Tư Thần hỏi vặn lại.
"... Chuyện đó thì đúng là em chưa từng nghĩ tới." Thẩm Đường Diểu ngoái đầu nhìn Trần Hoàng Vĩ đang đứng ngơ ngác ở chỗ cũ. "Nhưng cậu ấy là người tốt mà, chúng em quen nhau mấy năm rồi, bây giờ em không có chỗ ở, chỉ có cậu ấy tốt bụng chứa chấp em thôi."
"Em có thể ở tạm nhà anh." Cố Tư Thần nói chắc nịch.
"Sao ạ?" Thẩm Đường Diểu tròn mắt nhìn anh, cứ ngỡ mình nghe nhầm.
"Hiện tại tình cảnh của em rất nguy hiểm, không biết bố mẹ nuôi của em sẽ làm ra những chuyện cực đoan gì đâu, ở nhà anh sẽ an toàn hơn." Cố Tư Thần bình thản nói dối.
"Như vậy... có ổn không ạ?" Thẩm Đường Diểu suýt bật cười vì sung sướng, nhưng rồi lại thấy lo lắng. Ngồi chung xe thôi mà cậu đã hưng phấn muốn xỉu rồi, nếu sống chung dưới một mái nhà, hằng ngày nhìn người mình thích đi tới đi lui trước mặt, có khi cậu bị "stress" mất thôi...
Hơn nữa, chắc chắn là Cố Tư Thần không thích cậu, dù hai người có nằm chung một giường thì anh cũng chẳng có hứng thú gì với cậu, nghĩ đến đó Thẩm Đường Diểu lại thấy buồn lòng.
Đã biết là không có cơ hội, chi bằng ngay từ đầu đừng mơ mộng viển vông. Bây giờ cậu giống như fan đuổi theo thần tượng vậy, chỉ mong anh ở xa cuộc sống của mình một chút, có lẽ giữa hai người cứ ngăn cách bởi một tấm màn hình sẽ tốt hơn.
"Nhà anh rất rộng, nhiều phòng trống lắm, em cứ yên tâm ở. Bố mẹ và anh chị em của anh đều ở chung, em cứ coi nhà anh như khách sạn thôi. Có lao công dọn phòng, có đầu bếp nấu ăn, em có thể yêu cầu mang cơm lên tận phòng. Bình thường bọn họ đều rất bận, chưa chắc đã chạm mặt nhau đâu." Cố Tư Thần sợ cậu lo cảnh hai mèo ở riêng không an toàn, nên lôi cả đại gia đình ở nhà ra làm bình phong để cậu yên tâm.
Quả nhiên Thẩm Đường Diểu thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Cố Tư Thần tốt bụng cho cậu ở nhờ thôi, anh bận rộn như thế, sao có thể rảnh rỗi ở bên cậu cả ngày được, đúng là cậu nghĩ quá nhiều rồi.
Lúc này, Trần Hoàng Vĩ gọi điện tới, giọng đầy vẻ sốt ruột: "Này, tôi vừa thấy xe ông dừng lại mà, sao lại phóng đi mất rồi? Có chuyện gì à?"
"Tôi có chỗ ở rồi, không làm phiền ông nữa đâu." Thẩm Đường Diểu áy náy nói.
"Ông định ở nhà ai? Cái tên lái xe lúc nãy hả? Hắn đi xe sang thế sao lại tốt bụng chứa chấp ông? Cẩn thận kẻo gặp lừa đảo đấy, nó lừa ông đi rồi mổ lấy nội tạng bây giờ." Giọng Trần Hoàng Vĩ đầy vẻ lo lắng: "Mấy cái bẫy lừa tình này chuyên nhắm vào mấy đứa có ngoại hình bình thường như ông đấy. Ông cũng nên nhìn lại mình đi, sao ông xứng với người đàn ông như thế được?"
Người mèo đầu tiên Thẩm Đường Diểu gặp trong đời thực là Trần Hoàng Vĩ, người thứ hai là Cố Tư Thần.
Trước khi gặp Trần Hoàng Vĩ, trong mắt con người, cậu là một chàng trai có ngoại hình bình thường. Nhưng sau khi gặp Trần Hoàng Vĩ, hắn lại bảo nhan sắc của cậu trong giới người mèo cũng chỉ thuộc hàng bình dân, thậm chí là xấu.
Trần Hoàng Vĩ từng nói với cậu: "May mà người ông gặp là tôi, tôi không chê ông xấu. Chứ gặp người mèo khác là họ khinh khỉnh đi đường vòng rồi. Tộc mình kiêu ngạo lắm, họ ghét nhất là mấy đứa mèo xấu xí đấy."
Thẩm Đường Diểu đã quá quen với việc bị chê bai nên cậu không hề mảy may nghi ngờ lời của Trần Hoàng Vĩ.
Thực ra, nếu cậu chỉ là một người bình thường thì cũng chẳng ai thèm cười nhạo, nhưng vì cậu lớn lên bên cạnh Thẩm Đường Tranh, hai người học cùng trường, lại còn là anh em, Thẩm Đường Tranh hay giở trò sau lưng khiến mọi người có thói quen đem cậu ra so sánh với cậu ta. Người thường so với người thường thì không sao, nhưng so với một ngôi sao như Thẩm Đường Tranh thì cậu thua trắng.
Sau đó gặp thêm một người mèo nữa cũng bảo cậu xấu, cậu cũng chẳng nghi ngờ gì mà còn cảm thấy đúng là như vậy.
Giờ nghe Trần Hoàng Vĩ bảo mình gặp lừa đảo, bảo cậu không xứng được người tốt yêu, cậu cũng chẳng thấy bị xúc phạm, ngược lại còn cảm động vì tưởng hắn đang lo lắng cho mình.
Thẩm Đường Diểu: "Không phải lừa đảo đâu, anh ấy là sếp công ty tôi, ông yên tâm đi."
"Sếp ông? Sao hắn lại cho ông ở nhờ? Đầu tiên là loại trừ khả năng hắn thích ông đi nhé, cái mặt ông đến tôi còn thấy là trèo cao rồi chứ đừng nói là sếp ông. Dù gì tôi cũng thuộc dạng đẹp trai trong giới mèo mà. Có khi nào sếp ông bị bệnh, hoặc người thân của hắn bị bệnh, ông là nhân viên nên hắn xem được hồ sơ sức khỏe của ông, rồi thấy nội tạng của ông khớp hoàn toàn không? Xuống xe mau đi, cứ bảo có việc gấp!" Giọng Trần Hoàng Vĩ càng lúc càng gấp gáp.
"Anh ấy..." Nghe đến đây, Thẩm Đường Diểu bắt đầu thấy sợ. Bình thường qua màn hình, cậu chưa bao giờ thấy Cố Tư Thần cười, anh cực kỳ khó chịu với con người, tại sao lại dịu dàng với cậu thế này? Lúc nào nói chuyện cũng như đang cười...
Nhưng nếu Cố Tư Thần thực sự cần nội tạng của cậu, thì tối qua khi cậu trúng thuốc, anh đã có thể dễ dàng bắt cậu đi rồi, việc gì phải bày vẽ lừa cậu về nhà làm gì?
Lòng Thẩm Đường Diểu bắt đầu lo lắng không yên. Liệu có phải vì tối qua Cố Tư Thần chưa biết thái độ của bố mẹ nuôi đối với cậu không?
Nhưng hôm nay ở đồn cảnh sát, anh thấy họ chẳng quan tâm đến sự sống chết của cậu, dù cậu có biến mất khỏi thế gian này cũng chẳng ai thèm hỏi han, nên mới yên tâm lừa cậu về nhà.
Nỗi sợ hãi khiến lông đuôi của Thẩm Đường Diểu lại một lần nữa dựng đứng lên. Ngặt nỗi đúng lúc này, điện thoại lại hết pin và sập nguồn...