Chồng Cũ Nuôi Con Cho Trà Xanh, Tôi Mang Con Gái Tái Giá Với Thủ Trưởng

Chương 7

Trước Sau

break
Trên mặt đất, xác pháo nổ rải rác khắp nơi, rõ ràng là nghi thức đón khách bên ngoài đã kết thúc.
Bạch Ngọc Liên có chút ngơ ngác, tủi thân nhìn về phía Cố Thượng Văn. Anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt ả, chỉ biết cúi gầm mặt xuống nhìn mũi giày của mình.
Ngay khi Bạch Ngọc Liên định cắn răng chịu nhục quay người rời đi thì Tống Quản đã lên tiếng gọi giật lại:
“Ngọc Liên, cô cũng đến dự tiệc đầy tháng của bé Thanh Chanh nhà tôi à?”
Dưới ánh nhìn của bao nhiêu con mắt, Bạch Ngọc Liên đành phải bấm bụng bước tới: “Chị Quản Quản này, anh Thượng Văn báo cho em từ sớm rồi. Ngày trọng đại thế này sao em có thể vắng mặt được chứ.”
“Ôi, tôi suýt thì quên mất hôm nay cũng là ngày đầy tháng của con gái cô. Hay là thế này đi, chúng ta đổi phong bao lì xì cho nhau, coi như là trao đổi lời chúc phúc cho hai đứa trẻ vậy.”
Nói rồi, Tống Quản liền rút từ trong túi áo ra một chiếc phong bao dày cộm đưa qua.
Bạch Ngọc Liên vốn đã chuẩn bị sẵn mấy chiếc bao lì xì nhỏ để tặng khách khứa. Thấy đối phương đưa sang, vì phép lịch sự ả cũng không thể không nhận, liền đưa một xấp phong bao nhỏ của mình cho cô.
“Chị Quản Quản, chị đừng chê em keo kiệt nhé. Em không được như chị, có anh Thượng Văn làm chỗ dựa vững chắc. Mẹ góa con côi tụi em ra đời bươn chải, cuộc sống vất vả khó khăn lắm.”
Khóe mắt Bạch Ngọc Liên thoáng rơm rớm nước mắt, bày ra bộ dạng đáng thương, tội nghiệp vô cùng.
Tống Quản đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, thản nhiên nhận lấy xấp lì xì: “Ngọc Liên này, chiếc áo khoác phao này của cô là đồ mới mua nhỉ, tóc cũng mới uốn nữa chứ. Xem ra số tiền lương trước đây của anh Thượng Văn đắp lên người cô không hề uổng phí chút nào ha.”
Mặc áo phao thời thượng, uốn tóc hợp mốt, đi bươn chải kiếm sống mà sướng như thế này sao?
Bạch Ngọc Liên lập tức cảm thấy hai má nóng rát như bị tát. Hôm nay vì muốn biến mình thành nữ chính sáng giá nên ả mới cố tình ăn diện, trau chuốt bản thân thật kỹ lưỡng. Hơn nữa, đám công tử trong đại viện này ai nấy đều giàu sang phú quý, biết đâu lại có người mủi lòng muốn làm “anh trai tốt” chở che cho mẹ con ả thì sao.
Không biết từ phía nào có tiếng cười khẩy vang lên, khiến bầu không khí càng thêm phần gượng gạo. Cố Thượng Văn tức giận lườm về phía nơi phát ra tiếng cười, nhưng khi nhận ra người vừa cười khẩy là Hoắc Nguyệt Minh, anh ta liền vội vàng ngậm chặt miệng. Ánh mắt của gã đàn ông đó ngày càng sắc lạnh, bén nhọn như thanh kiếm vừa tuốt vỏ.
Có lẽ vì đứng đón gió ngoài trời hơi lâu, Tống Quản vô thức hắt hơi một cái.
Ánh mắt Hoắc Nguyệt Minh khẽ lay động, anh lên tiếng: “Mấy anh em, đứng ngoài này mãi chẳng có gì hay ho cả, vào trong uống rượu thôi.”
Vào trong uống rượu, nhân tiện xem kịch hay. Anh lờ mờ cảm nhận được hôm nay Tống Quản đang ủ một đòn chí mạng.
“Đi thôi đi thôi, ngoài này rét quá, vào trong ăn thịt uống rượu cho ấm người.”
Diêu Cương và mấy người khác vừa xoa xoa đôi tai hơi cóng vừa sải bước đi vào.
Lúc đi ngang qua Tống Quản, Hoắc Nguyệt Minh khẽ nhấc tay, khuy măng sét trên tay áo anh vô tình vướng vào một lọn tóc của cô.
Tống Quản khẽ nhíu mày vì đau.
“Xin lỗi nhé.”
Cô chưa kịp đáp lời thì Hoắc Nguyệt Minh đã giơ tay lên, dịu dàng gỡ lọn tóc ra cho cô. Anh hơi cúi người xuống, khoảng cách kéo gần khiến mùi hương thanh khiết, mát lạnh như hàng thông sau làn tuyết hòa lẫn thoang thoảng mùi khói thuốc trên người anh phảng phất vây lấy cô.
Mấy sợi tóc tơ của Tống Quản quấn quýt trên những ngón tay thon dài, rõ khớp xương của anh. Anh gỡ từng sợi một cách thong thả nhưng đầy cẩn trọng, dáng vẻ vừa bất cần lại vừa nâng niu ấy khiến trái tim Tống Quản khẽ dâng lên một cảm giác khác lạ.
Thực ra nếu tính toán kỹ, Tống Quản quen biết Hoắc Nguyệt Minh còn trước cả Cố Thượng Văn. Có điều ngày đó anh mới chuyển trường đến thị trấn, dáng vẻ lúc nào cũng ngông cuồng, bất kham, tiếng tăm trong trường lại chẳng mấy tốt đẹp, hoàn toàn trái ngược với một học sinh ngoan ngoãn như cô. Khi ấy cô thậm chí có phần e dè, sợ sệt anh, về sau Hoắc Nguyệt Minh đi nhập ngũ.
Lần gặp lại tiếp theo chính là vào ngày cưới của cô và Cố Thượng Văn. Đêm hôm đó, cô đang đội khăn voan đỏ, thấp thỏm chờ đợi tân lang bước vào phòng. Nào ngờ cửa phòng bật mở, có người xông vào rồi đột ngột giật phắt chiếc khăn che đầu của cô xuống.
Cô ngước mắt lên, liền chạm phải đôi mắt đỏ ngầu của Hoắc Nguyệt Minh, anh nhìn cô chằm chằm rồi gằn giọng: “Tống Quản, cô ngốc thật đấy!”
“Xong rồi.”
Sau khi gỡ xong tóc cho cô, chẳng biết là vô tình hay cố ý, lúc buông tay ra anh lại khẽ giật nhẹ một cái. Tống Quản đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh.
“Tống Quản, sau này sống thì phải để tâm một chút.”
Tống Quản ấm ức, tức tối đáp lại: “Hoắc Nguyệt Minh, anh phải gọi tôi một tiếng chị dâu đấy!”
Mấy người Diêu Cương mỗi lần gặp cô đều gọi một tiếng chị dâu rất lễ phép, chỉ riêng Hoắc Nguyệt Minh là chưa từng, lúc nào cũng gọi thẳng cả họ lẫn tên.
“Tống Quản, tôi cứ ngỡ cô đã thông minh lên rồi chứ.”
Anh bỏ lại một câu lửng lơ rồi sải bước đi vào trong, tiện tay còn giúp cô vén tấm rèm bông dày cộm chắn gió ở cửa lên. Tống Quản có cảm giác như nắm đấm của mình vừa nện vào bông gòn, chẳng thể trút giận đi đâu, đành hậm hực lườm anh một cái cháy mặt.
Hoắc Nguyệt Minh không những không giận mà còn khẽ bật cười, khiến cô hoàn toàn mất sạch khí thế hăng hái.
“Lát nữa để tôi bế đứa bé giúp cô nhé?”
Sống lưng Tống Quản bỗng chốc lạnh toát, cô quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt phượng đang cuộn trào những ánh nhìn sâu thẳm của anh. Cô còn chưa kịp ra tay làm gì mà dường như người đàn ông này đã nhìn thấu toàn bộ kế hoạch của cô rồi. Cái tên này là yêu quái phương nào hóa thành vậy chứ?
“Không cần!”
Cô ôm chặt con gái, bước nhanh như chạy về phía phòng tiệc.
Cô nhìn ra rồi, Hoắc Nguyệt Minh căn bản không phải đến để chúc mừng đầy tháng đứa trẻ, anh ta rõ ràng là đến để xem trò vui. Nhưng nhìn bộ dạng này thì có vẻ anh cũng không có ý định vạch trần cô. Chỉ cần anh không cản trở cô diễn kịch là được. Bằng không, nếu cái anh chàng họ Hoắc này mà dám thiên vị, bênh vực Cố Thượng Văn và Bạch Ngọc Liên, thì đừng trách cô ra tay không nể tình. Cho dù anh ta có cao lớn đến mấy, cô cũng sẽ nhón chân lên tát cho một cái.
Bởi vì đám anh em của Hoắc Nguyệt Minh đều là những gã độc thân, nên trên bàn tiệc chỉ có Tống Quản và Bạch Ngọc Liên là phụ nữ. Hai người tự nhiên được xếp ngồi cạnh nhau.
Khi đèn trong phòng tiệc bật sáng, sự chênh lệch giữa hai người lập tức hiện rõ mồn một. Làn da của Tống Quản trắng trẻo, mịn màng như trái vải vừa bóc vỏ, môi đỏ răng trắng, đường nét gương mặt tuyệt mỹ, dường như ngay cả ánh đèn cũng thiên vị, ưu ái chiếu rọi vào cô nhiều hơn. Đứa con gái trong lòng cô thì trắng trẻo, bụ bẫm, thừa hưởng hết nét đẹp của mẹ với đôi mắt tròn xoe như hai quả nho đen, tinh xảo chẳng khác nào một búp bê bằng sứ. Hai mẹ con ngồi đó, đẹp đến mức tỏa sáng lấp lánh, ngỡ như không cùng một thế giới với đám đàn ông thô kệch xung quanh.
Trong khi đó, sắc mặt của Bạch Ngọc Liên trông vô cùng sạm và xỉn màu, dù đã dặm một lớp phấn dày cũng không tài nào che nổi những vết nám sau sinh trên mặt. Ả vốn thuộc kiểu người có nhan sắc tầm thường, nay sinh con xong lại bị phát tướng, vóc dáng sồ sề trông bề ngang thô ra hẳn, khiến ngũ quan càng thêm phần bẹt và mờ nhạt.
Đứa bé trong lòng ả thì vừa đen vừa gầy, từ lúc vào phòng cứ liên tục quấy khóc ỉ ôi, hết đại tiện lại đến tiểu tiện.
Bạch Ngọc Liên liếc nhìn Tống Quản, lòng ghen tức dâng lên cuồn cuộn đến mức hai hàm răng nghiến chặt vào nhau. Cùng là phụ nữ sinh con, dựa vào đâu mà Tống Quản lại hồi phục nhanh đến thế, thần sắc rạng rỡ, rực rỡ, mái tóc cũng đen nhánh, mượt mà? Chẳng bù cho ả, tóc tai xơ xác như một búi cỏ khô, lại còn rụng lả tả từng mảng.
Bỗng có người lên tiếng nói một câu: “Bạch Ngọc Liên này, cô chăm con kiểu gì thế, nhìn con gái nhà Tống Quản người ta nuôi béo mầm, trắng trẻo chưa kìa, cô cũng phải học tập người ta đi chứ.”
Bạch Ngọc Liên nhìn đứa trẻ gầy gò như bộ xương khô trong lòng, tức giận vì nó làm mình mất mặt, liền lén lút véo mạnh vào mông con bé một cái rõ đau. Đứa nhỏ lập tức gào khóc thảm thiết.
Bạch Ngọc Liên thở dài một tiếng: “Ôi, cái con bé này tính nết giống hệt người bố đoản mệnh của nó, sinh ra đã mang cốt bướng bỉnh, chiều chuộng kiểu gì cũng không vừa ý, hở một tí là khóc ngằn ngặt, chẳng được một phần ngoan ngoãn như bé Thanh Chanh.”
Lúc nói câu này, ả đưa mắt nhìn về phía đứa bé trong vòng tay Tống Quản. Mà công nhận, Tống Quản chăm chút đứa nhỏ này tốt thật đấy. Nếu sau này cô ta biết được đứa trẻ mình hết lòng chăm bẵm, nâng niu lại là con của kẻ khác, còn con gái ruột của mình thì đang khóc khản cả cổ ngay trước mắt, liệu cô ta có đau đớn đến chết đi sống lại không nhỉ? Nghĩ đến viễn cảnh đó, trong lòng Bạch Ngọc Liên bỗng trỗi dậy một cảm giác sướng rơn đầy đê tiện.
Tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ cứ ra rả bên tai khiến người ta vô cùng nhức đầu. Tống Quản sợ tiếng ồn làm ảnh hưởng đến bé Thanh Chanh nhà mình, liền nói: “Ngọc Liên, con gái cô đói bụng rồi kìa, bế sang phòng bên cạnh cho nó bú vài miếng đi. Con khóc đáng thương thế kia mà làm mẹ cũng chẳng buồn dòm ngó, người ngoài không biết nhìn vào lại tưởng đứa trẻ này là cô đi ăn trộm ở đâu về đấy.”
Sắc mặt Bạch Ngọc Liên hơi biến đổi, ả vội vàng bế đứa trẻ đi sang phòng bên cạnh. Ả ọi phục vụ mang lên cho mình nửa bát cháo loãng, pha thêm chút nước lọc nguội rồi thô bạo đổ đại vài thìa vào miệng đứa nhỏ.
“Cái đồ rẻ rách, mày cứ cam chịu mà sống lay lắt đi. Nhìn con gái tao kìa, được mẹ mày nuôi nấng chu đáo biết bao nhiêu.”
Cho đứa trẻ ăn xong, ả rút chiếc phong bao lì xì mà Tống Quản đưa cho lúc nãy ra khỏi túi. Sờ thấy dày cộm thế này, không biết cái con ngốc Tống Quản đó bỏ bao nhiêu tiền vào trong đây.
Thế nhưng khi vừa bóc phong bao ra, Bạch Ngọc Liên lập tức đứng hình, trợn tròn mắt vì kinh hãi.
Mẹ kiếp, phong bao ả tặng Tống Quản tuy nhỏ thật nhưng dù sao bên trong cũng là tiền thật, mấy cái gộp lại cũng được hai mươi tệ chứ ít gì. Vậy mà con khốn Tống Quản này đang giở cái trò mèo gì thế này?
Được lắm, nếu cô ta đã không sợ mất mặt, thì hôm nay ả sẽ ra ngoài ba mặt một lời, làm cho ra ngô ra khoai với cô ta luôn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương