Chồng Cũ Nuôi Con Cho Trà Xanh, Tôi Mang Con Gái Tái Giá Với Thủ Trưởng

Chương 2

Trước Sau

break
Tạm thời sao?
Bạch Ngọc Liên quả nhiên đã nuôi dã tâm quyến rũ Cố Thượng Văn, mơ mộng có ngày anh ta rũ bỏ vợ con để danh chính ngôn thuận kết hôn với ả.
Có điều, gã đàn ông kia lại là kẻ cực kỳ giỏi ngụy trang dưới cái mác chính nhân quân tử. Dẫu cho tình cảm vợ chồng có cạn kiệt, vì danh tiếng và tiền đồ của bản thân, anh ta cũng tuyệt đối không chịu ly hôn. Chính vì vậy mà kiếp trước, Tống Quản gần như đã phải vò võ giữ phòng trống suốt nửa cuộc đời.
Năm xưa cô chẳng còn cách nào khác ngoài việc dồn hết tâm tư, tình cảm lên người con gái, nào ngờ cuối cùng lại là nuôi ong tay áo, nuôi một kẻ ăn cháo đá bát cho chính ả nhân tình.
Hưởng phúc?
Nực cười thật đấy. Toàn bộ tiền lương của Cố Thượng Văn đều đem dâng tận tay cho Bạch Ngọc Liên, cả cái nhà họ Cố này nếu không có một tay cô chèo chống thì làm sao có được ngày hôm nay.
Có phúc chết tiệt ấy, cô sẵn sàng nhường lại cho mẹ con nhà ả. Nhưng trước khi buông tay, cô phải khiến lũ khốn nạn đó phải trả một cái giá thật đắt.
Sau khi tráo đổi đứa trẻ xong xuôi, Bạch Ngọc Liên mới đắc ý chìm vào giấc ngủ ngon lành. Ả ta đã tính toán kỹ lưỡng từ trước.
Nếu Cố Thượng Văn có thể nhanh chóng ly hôn với Tống Quản, ả sẽ tỉ tê xúi giục anh ta giữ đứa bé lại rồi quét sạch Tống Quản ra khỏi nhà không một cắc dính túi. Như vậy, đứa con gái bảo bối của ả sẽ được đường hoàng trở về bên mẹ ruột. Còn đứa con của Tống Quản, ả chỉ cần ném cho vài miếng ăn sống qua ngày là được, sau này lớn lên còn có thể giữ lại làm con ở, sai vặt cho con gái ả.
Trong trường hợp Cố Thượng Văn nhất quyết không chịu ly hôn, đợi đến khi con gái lớn khôn và biết nhận thức, ả sẽ nói toàn bộ sự thật cho nó biết. Khi ấy, trái tim đứa trẻ đương nhiên sẽ hướng về mẹ ruột, nó sẽ là trợ thủ đắc lực giúp ả thúc ép Cố Thượng Văn bỏ vợ. Mà ngay cả khi không ly hôn được, Tống Quản cũng chỉ là kẻ nuôi con không công cho ả mà thôi.
Kế hoạch vẹn cả đôi đường này, kiểu gì ả cũng chẳng chịu thiệt.
Thấy Bạch Ngọc Liên đã ngủ say, Tống Quản gượng chút sức tàn, nén cơn đau đớn trên cơ thể để lén lút bò dậy. Cô nhẹ nhàng bắt chước từng động tác của Bạch Ngọc Liên, âm thầm hoán đổi hai đứa trẻ trở lại vị trí cũ.
Cô ôm chặt đứa con ruột thịt vào lòng, hết lần này đến lần khác đặt lên trán con những cái hôn dịu dàng. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, khẽ rơi xuống chiếc tã bọc quanh người đứa trẻ.
Kiếp trước, con gái ruột của cô bị đày đọa đến mức nửa tỉnh nửa điên, thân tàn ma dại. Kiếp này, cô thề bằng cả sinh mạng sẽ bảo bọc con thật chu toàn, để con có một đời bình an, thuận buồm xuôi gió.
Sáng sớm tinh mơ, Tống Quản đã bị đánh thức bởi tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ ở giường bên cạnh.
Bạch Ngọc Liên bực bội ra mặt, thẳng tay nhéo mạnh mấy cái vào mông con gái: “Khóc khóc khóc, suốt ngày chỉ biết khóc, đúng là cái loại dớp hệt như gã bố đoản mệnh của mày.”
Đứa bé bị đau lại càng gào khóc dữ dội hơn.
Bạch Ngọc Liên thẳng tay ném con vào nôi, mặc kệ cho nó khóc đến khản đặc cả giọng. Trên mặt ả không mảy may có lấy một chút xót thương, ngược lại còn lộ rõ vẻ đắc ý.
Ả quay sang nhìn Tống Quản đang dịu dàng cho con bú, nở nụ cười giả tạo: “Quản Quản này, con gái nhà chị đúng là ngoan ngoãn, hiểu chuyện thật đấy. Tỉnh dậy là cứ im thin thít, chẳng quấy khóc tí nào, nuôi đứa trẻ như thế mới đỡ hao tâm tổn sức chứ.”
Đêm qua ngủ một giấc ngon, tinh thần của Tống Quản đã hồi phục được vài phần. Cô thản nhiên đáp lời, nét mặt không chút cảm xúc: “Trẻ con khóc là vì nó đói thôi, cô cho nó bú là được chứ gì.”
Bạch Ngọc Liên thở dài một tiếng đầy thớ lợ: “Em cũng muốn cho bú lắm chứ, ngặt nỗi bản thân làm gì có sữa. Đành phải bấm bụng đợi bác Cố mang ít nước cháo loãng đến cho con bé ăn tạm thôi.”
Cái thứ ranh con rẻ rách này mà cũng đòi bú sữa của tao sao? Hơn nữa, tao còn phải giữ dáng cơ mà. Ả thầm nghĩ.
Ánh mắt Tống Quản thoáng hiện lên một tia tính toán, cô mỉm cười gợi ý: “Sữa của tôi khá nhiều, hay là để tôi cho con bé bú nhờ vài miếng nhé?”
Bạch Ngọc Liên vội vàng gạt đi: “Ôi thôi không cần đâu, con bé Tiện Nữ nhà em cái số nó thấp kém, mệnh cỏ rác dễ nuôi sống ấy mà.”
Đúng lúc này, Cố Thượng Văn vừa hoàn thành xong mấy ca phẫu thuật liên tiếp. Anh ta còn chưa kịp thay bộ đồ blouse trắng đã vội vã chạy thẳng đến phòng bệnh. Vừa nghe thấy tiếng trẻ con khóc thét lên đầy đau đớn, anh ta liền vô thức nhíu mày: “Sao đứa nhỏ lại khóc ngằn ngặt suốt thế này?”
Bạch Ngọc Liên lập tức sụt sùi nước mắt, dáng vẻ đáng thương như hoa lê dính hạt mưa: “Anh Thượng Văn, anh đến rồi... Em chẳng có giọt sữa nào cả, con bé cứ khóc mãi không thôi, em cuống quá chẳng biết phải làm sao bây giờ.”
Cố Thượng Văn nhìn thấy vậy thì xót xa ra mặt: “Hay là để anh chạy đi mua một hộp sữa bột nhé?”
“Không cần đâu anh, lát nữa có nước cháo loãng mẹ mang vào rồi, em cho con bé húp tạm vài miếng là được.”
Cái loại con gái vịt giời này làm gì có tư cách được uống sữa bột đắt đỏ, thà để dành số tiền đó mua cho mình bộ quần áo mới còn hơn.
Nghe tiếng khóc của đứa trẻ đã khản đặc cả cổ họng, Cố Thượng Văn nén cục tức trong lòng, quay sang trách móc Tống Quản: “Quản Quản, Ngọc Liên mới làm mẹ lần đầu nên chưa có kinh nghiệm, sao em ngồi đấy mà không phụ cô ấy dỗ dành đứa nhỏ một tay?”
Tống Quản vừa được ăn no, lúc này đã có đủ sức lực để lườm quýt anh ta một cái cháy mắt, giọng điệu cũng đanh thép hơn hẳn: “Ở đây có ai không phải lần đầu sinh con, lần đầu làm mẹ đâu? Anh nói nghe cứ như thể tôi đã đẻ sương sương một đàn con, kinh nghiệm đầy mình rồi không bằng.”
Cố Thượng Văn lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, vội phân trần: “Anh không có ý đó, ý anh là bé Thanh Chanh nhà mình ngoan rồi, em rảnh tay thì đỡ đần Ngọc Liên một chút, có mất bao nhiêu công sức đâu.”
“Tôi cũng tính cho con bé bú nhờ vài giọt đấy chứ, nhưng chính miệng Ngọc Liên nói con bé tên Tiện Nữ, cái mệnh cỏ rác dễ nuôi, không cần tôi phải nhúng tay vào quản.”
Cố Thượng Văn ngơ ngác đầy kinh ngạc: “Con bé tên là Tiện Nữ á?”
Bạch Ngọc Liên có chút ngượng ngùng giải thích: “Anh Thượng Văn, cái tên này là do mẹ chồng em đặt cho đấy chứ, các cụ bảo tên càng xấu thì đứa trẻ càng dễ nuôi, tránh được tai ương. Con bé Tiện Nữ nhà em không được may mắn, tốt số như bé Thanh Chanh, từ nhỏ đã chịu cảnh mồ côi cha, sau này hai mẹ con em bơ vơ biết nương tựa vào đâu...”
Nói rồi, Bạch Ngọc Liên sụt sùi như sắp khóc đến nơi, thân hình lảo đảo rồi tự nhiên ngả vào người Cố Thượng Văn. Anh ta cũng nhanh tay đỡ lấy, khẽ vỗ về lên lưng ả đầy ân cần để an ủi.
Tống Quản chứng kiến cảnh tượng ấy liền bật cười lạnh lùng.
Cố Thượng Văn cố tình sắp xếp cho hai người ở chung một phòng bệnh sản, nhưng hễ những gì cô có thì Bạch Ngọc Liên cũng có, thậm chí có những thứ cô không có thì Bạch Ngọc Liên vẫn được hưởng. Người ngoài nhìn vào, có khi lại tưởng Cố Thượng Văn là chồng của Bạch Ngọc Liên, còn việc chăm sóc cô chỉ là tiện đường làm phúc mà thôi.
“Cố Thượng Văn, con gái anh ị rồi kìa, mau lại đây thay tã đi!”
Cố Thượng Văn lúc này mới ngượng ngùng buông Bạch Ngọc Liên ra, lạch cạch bước tới bắt đầu thay tã cho con. Ai ngờ anh ta vừa mới loay hoay thay xong cái mới, đứa nhỏ lại tiếp tục đi ngoài, phân bắn thẳng cả vào tay anh ta.
Cố Thượng Văn phải nhắm mắt nhắm mũi, cố nén cơn buồn nôn để dọn dẹp cho sạch sẽ.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, mắt Bạch Ngọc Liên đỏ hoe vì xót xa. Thượng Văn là bác sĩ phẫu thuật chính của bệnh viện, đôi bàn tay đó quý giá biết nhường nào. Đến cả ả còn chẳng nỡ sai bảo anh ta làm mấy việc bẩn thỉu này, vậy mà sao Tống Quản lại dám lên mặt sai khiến anh ta như vậy?
Thế nhưng nghĩ lại, người mà Cố Thượng Văn đang hạ mình hầu hạ chính là đứa con gái ruột của mình, cục tức trong lòng ả mới dịu xuống đôi chút.
Tống Quản lặng lẽ quan sát biểu cảm của chồng cũ.
Xem ra ban đầu anh ta hoàn toàn không biết việc Bạch Ngọc Liên hoán đổi hai đứa trẻ, nhưng điều đó không có nghĩa là sau này anh ta không phát giác ra. Nếu không, tại sao kiếp trước Cố Thượng Văn cứ dăm lần bảy lượt dắt Cố Thanh Chanh sang nhà Bạch Ngọc Liên chơi? Rồi đến khi Tiện Nữ được tìm thấy, anh ta lại sốt sắng chạy ngược chạy xuôi để làm hộ khẩu cho ba đứa nhỏ. Thậm chí, ngay cả khi cô đưa ra hai bản xét nghiệm ADN kia, gương mặt Cố Thượng Văn cũng chẳng lộ lấy một nét ngạc nhiên.
Chờ Cố Thượng Văn làm xong xuôi mọi việc, Tống Quản mới thản nhiên chìa tay ra trước mặt anh ta: “Ngày mai xuất viện rồi, đưa tiền đây để tôi đi thanh toán viện phí.”
Ban đầu, Cố Thượng Văn vốn định lén đưa số tiền này cho Bạch Ngọc Liên. Bởi lẽ ả chỉ là nhân viên tạm thời của bệnh viện, không được hưởng chế độ bảo hiểm nhà nước mà phải tự chi trả hoàn toàn. Trong khi đó, Tống Quản là người nhà chính thức của anh ta nên được miễn toàn bộ chi phí.
Cố Thượng Văn cứ nghĩ vợ mình chủ động muốn đi nộp tiền giùm cho Bạch Ngọc Liên. Nghĩ đến chuyện sức khỏe của Ngọc Liên còn yếu, để Tống Quản đứng ra lo liệu việc này cũng hợp lý, thế là anh ta liền rút ví giao hết tiền cho cô.
Bạch Ngọc Liên trố mắt nhìn Tống Quản thản nhiên nhét xấp tiền dày cộp vào túi áo, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác nghẹn ứ, khó chịu.
Chờ đến khi Cố Thượng Văn rời khỏi phòng bệnh, ả mới làm bộ cười nói: “Quản Quản này, chị đừng chấp nhặt anh Thượng Văn nhé. Em với anh ấy tình nghĩa thân thiết như anh em ruột thịt từ bé, có mấy thói quen cư xử thân mật một thời gian ngắn chưa sửa ngay được.”
Hừ, nực cười thật. Đứa bạn thân nối khố từ nhỏ lại đi tơ tưởng đến chồng của bạn, rồi tự tiện vượt qua ranh giới để nhận làm "anh trai em gái" sao? Hơn nữa, có anh em ruột thịt nào lại thích ôm ấp, đụng chạm cơ thể với nhau như thế không?
Tống Quản đã chết đi một lần mới nhìn thấu được lòng người, chuyện yêu đương tình ái đối với cô bây giờ đã chẳng còn chút giá trị nào nữa. Điều duy nhất cô quan tâm ở kiếp này là phải bảo vệ con gái mình bình an lớn khôn.
“Ngọc Liên à, đương nhiên tôi tin cô rồi. Cô đâu có giống mấy loại đàn bà lẳng lơ, trơ trẽn ngoài kia, suốt ngày chỉ chực chờ bò lên giường của anh trai nuôi. Người đoan chính như cô làm sao làm ra cái trò mèo ghê tởm ấy được, đúng không?”
Sắc mặt Bạch Ngọc Liên lập tức trắng bệch. Ả vốn định mở miệng đòi lại số tiền viện phí từ tay Tống Quản, nào ngờ tiền chưa thấy đâu đã bị cô nói móc cho một trận vuốt mặt không kịp.
Thôi bỏ đi, dù sao thẻ lương của anh Thượng Văn cũng đang nằm trong tay ả, cần tiền thì cứ rút ra tiêu là được.
Đứa trẻ bên cạnh vì quá đói nên cứ khóc gào lên oa oa.
Bạch Ngọc Liên đang ôm một cục tức trong lòng, liền thẳng tay ném đứa trẻ vào nôi mặc kệ nó khóc lóc. Ả thậm chí còn liếc nhìn Tống Quản với vẻ mặt đầy thách thức và đắc ý.
Tống Quản ơi là Tống Quản, nếu một ngày cô biết đứa con ruột thịt của mình đang phải chịu khổ ngay trước mắt mà cô chẳng hề hay biết, liệu mỗi lần nhớ lại, tim cô có đau đớn đến rỉ máu không? Ha ha ha...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương