Bạch Ngọc Liên không còn cách nào khác, đành cắn răng ký thêm một tờ giấy nợ nữa.
Tống Quản hài lòng cất những tờ giấy nợ vào túi, thong thả nói: “Ngọc Liên này, trời càng ngày càng lạnh, cũng sắp đến Tết rồi. Cái khu nhà tập thể tôi đang ở vừa lộn xộn, ồn ào làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của mẹ con tôi, mà hệ thống sưởi ở đó lại xuống cấp nghiêm trọng, ở trong nhà mà rét run như hũ đá…”
Bạch Ngọc Liên nghe vậy thì da đầu tê dại, mạch máu nơi thái dương giật lên thon thót. Ả cứ có cảm giác căn nhà kia sắp sửa không giữ nổi nữa rồi.
Quả nhiên, sợ cái gì thì cái đó đến.
“Căn nhà đó tôi không định cho thuê nữa. Cho cô ba ngày để dọn đồ đi nơi khác, tôi muốn đưa con gái dọn qua đó trước ngày Đông chí.”
Bạch Ngọc Liên lập tức như đỉa phải vôi, nhảy dựng lên: “Tống Quản, chị muốn dồn mẹ con em vào đường cùng, bắt tụi em đi chết đúng không?”
Tống Quản thản nhiên lườm ả một cái: “Nhà của tôi thì tôi tự có quyền quyết định. Hay là cô ở lâu quá rồi nên tự lừa mình dối người, tưởng căn nhà đó là của cô luôn đấy chứ?”
“Em… em không có ý đó…”
“Tôi là đang thông báo, chứ không phải đang thương lượng với cô.”
Bạch Ngọc Liên ức nghẹn, nước mắt chực trào quay sang nhìn Cố Thượng Văn cầu cứu. Nhưng Cố Thượng Văn lúc này vẫn đang ôm ngực rên hừ hừ, lại sợ vừa mở miệng sẽ lại ăn thêm một cú đấm nữa, liền vờ như không thấy.
Ả tức đến mức suýt chút nữa thì ngất lịm đi.
Sổ sách tính toán xong xuôi, Tống Quản mặc lại áo khoác chỉnh tề, đón lấy đứa trẻ rồi dứt khoát quay người rời đi.
Hoắc Nguyệt Minh nhìn theo bóng lưng rời đi đầy kiêu hãnh của cô mà thầm cười khẩy trong lòng. Cái đồ vô ơn này, vẫn giống hệt ngày xưa, cứ dùng xong là vứt người ta chẳng chút nể tình. Anh bế con cho cô suốt cả buổi trời, lại còn giúp cô nói mấy lời công đạo nữa chứ.
Thấy Cố Thượng Văn định nhấc chân đuổi theo, Hoắc Nguyệt Minh liền vờ đưa tay châm thuốc, vô tình mà cố ý đứng chặn ngay cửa phòng tiệc.
“Cố Thượng Văn, kẻ bạc bẽo với vợ con thì không đáng để kết giao. Đến người đầu ấp tay gối mà cậu còn đối xử lạnh lùng, tàn nhẫn như vậy, thì nói gì đến anh em chiến hữu. Mối quan hệ của chúng ta chấm dứt ở đây đi.”
Cố Thượng Văn hoàn toàn ngơ ngác. Anh ta cãi nhau với vợ thì liên quan gì đến đám anh em này chứ? Thật là chuyện quái quỷ gì không biết.
Hoắc Nguyệt Minh hiểu rõ có những chuyện một khi đã rạn nứt thì sẽ dẫn đến những hậu quả không thể cứu vãn. Anh liền dập tắt điếu thuốc, cầm lấy chiếc áo khoác rồi sải bước rời đi.
Diêu Cương lắc đầu: “Cố Thượng Văn, anh làm tôi quá thất vọng. Sau này mấy anh em tụi tôi không có người anh em như anh!”
Ngô Đồng bồi thêm: “Văn này, nói thật lòng nhé, tôi nhìn anh ngứa mắt lâu lắm rồi. Chẳng qua có Tống Quản mù mắt mới đâm đầu vào hạng người như anh thôi!”
Dương Hổ cũng lên tiếng: “Từ ngày bố anh xảy ra chuyện, các bậc trưởng bối trong nhà đã khuyên tụi tôi nên tránh xa anh ra rồi. Nhà dột từ nóc, nếu không phải vì anh Minh nể tình vẫn chơi với anh, thì tụi tôi thật sự chẳng thèm ngó ngàng tới đâu!”
Vi Chính vỗ vai anh ta: “Mấy anh em vốn dĩ không định đến đây đâu, nhưng anh Minh sắp tới có đợt đóng quân ở Đông Thành một thời gian nên mới rủ tụi tôi tụ tập. Tụi tôi muốn nhân cơ hội này làm tiệc tẩy trần đón anh ấy. Xem anh biến cái tiệc này thành cái trò gì kìa. Chào thân ái và không hẹn gặp lại nhé!”
Cố Thượng Văn lớn hơn bọn họ ba tuổi, thực ra từ ngày còn ở đại viện quân đội, anh ta đã không chơi chung nhóm với bọn họ rồi. Chẳng qua vì anh ta thường xuyên đến trường đón em gái là Cố Lệ Lệ nên mọi người mới có nhiều cơ hội chạm mặt.
Về sau, Hoắc Nguyệt Minh chuyển trường đến Song Sơn, được gửi nuôi ở nhà người thân trong đại viện, thế là mấy người họ mới tụ lại chơi thân với nhau. Chẳng biết vì sao, vào một kỳ nghỉ đại học khi Cố Thượng Văn về nhà, anh ta đột nhiên sốt sắng đòi phụ đạo bài vở cho em gái, Cố Lệ Lệ thấy vậy liền rủ thêm hai người bạn cùng lớp là Tống Quản và Hoắc Nguyệt Minh đến học cùng.
Khi mấy người họ chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Cố Thượng Văn sực nhớ ra điều gì đó, lập tức chụp lấy ống tay áo của Diêu Cương: “Khoan đã!”
Diêu Cương lạnh lùng nhìn anh ta: “Sao, còn muốn đọ sức với anh em tụi tôi à?”
---