Chọc Nhầm Nam Chính Điên Phê

Chương 5

Trước Sau

break

Tạ Quan Liên nghe giọng nói lạnh lùng của y, cao không thể với tới giống như vừa rồi ở trên đài sen, lòng nàng khẽ run lên. Nàng nén đi sự rung động trong lòng, kín đáo cúi đầu xuống, tỏ ra e thẹn: “Pháp sư Ngộ Nhân vừa giảng ta không nghe rõ, muốn hỏi pháp sư có sách liên quan không, để ta mang về thiền ngộ.” Thanh âm nhỏ tựa giọt nước khẽ bắn lên mặt hồ, nhu hòa vô tội, nếu lắng nghe kỹ e rằng đủ khiến lòng người bừng cháy. Tạ Quan Liên tạo dáng ngoan hiền nhất, dù chiếc mũ che kín phần lớn thân hình nhưng vẫn có thể thấp thoáng nhìn thấy đường nét cơ thể ẩn hiện dưới lớp voan, chiếc váy lụa mỏng manh trong tiết trời đông lạnh giá, bất kỳ nam tử nào cũng sẽ động lòng thương tiếc. Nhưng vị phật tử trước mặt từ đầu đến cuối vẫn ôn hòa mà lạnh nhạt. “Kinh Lăng Nghiêm, nếu thí chủ có hứng thú, có thể đến tàng thư các xem qua, cuối tháng này còn một buổi giảng pháp nữa.” “Thì ra là quyển này.” Tạ Quan Liên thoáng kinh ngạc, ánh mắt xuyên qua lớp màn sa nhìn thẳng vào y: “Quyển kinh này ta biết, từ lâu đã muốn đọc nhưng thật sự quá cao thâm khó hiểu. Nếu ta có chỗ nào không rõ, có thể trực tiếp đến tìm Pháp sư chăng?” Lời nói không mang nửa phần ám muội, thậm chí còn vô cùng cung kính, ánh mắt cũng trong sáng không vướng bụi trần. Thanh niên khẽ nâng mi mắt nhìn nàng, giọng nói vẫn ôn hòa như nước: “Tàng thư các có sách chú giải, nếu thí chủ không rõ có thể lật xem.” Lời cự tuyệt vô cùng dịu dàng khiến người ta không thấy khó xử, nhưng cũng đủ dứt khoát. Tạ Quan Liên đã sớm biết, một vị Phật tử đức cao vọng trọng như y, thậm chí còn có dung mạo xuất chúng, từ nhỏ đã quen được người đời kính ngưỡng. Như buổi pháp hội hôm nay trong vườn, bên dưới toàn là nữ tử trang điểm lộng lẫy, dù biết y là Phật tử, vẫn như thiêu thân lao vào ánh lửa. Vậy nên nàng không nản chí, chỉ khẽ thở dài một tiếng nhỏ không nghe rõ. Nàng liếc nhìn vị phật tử thanh lãnh trước mặt, cúi đầu khẽ mở môi hỏi: “Vậy cuối tháng này, vẫn là Pháp sư giảng sao? Giảng về quyển nào?” Thanh niên rũ xuống đôi mắt đen láy, nhẹ giọng nói: “Tứ chủng quyết định thanh tịnh minh hối.” Tạ Quan Liên khẽ cười: “Đa tạ pháp sư.” Nói xong, nàng thấy thời gian cũng không còn sớm, liền hành lễ, từng bước nhẹ nhàng rời đi, thân hình yểu điệu tựa như đóa phù dung trong nước, mỗi cái lay động đều phong tình vạn chủng. Vị phật tử trẻ tuổi đưa mắt nhìn theo bóng lưng nàng, thần sắc bình thản quay người rời đi. Trở về thiền phòng nhỏ, Tạ Quan Liên từ cửa sổ trèo vào. Tiểu Vụ thấy nàng về sớm hơn dự tính, lập tức thở phào nhẹ nhõm, bước tới giúp nàng chỉnh lại mạn sa rối loạn và vạt áo dính bụi của nàng. “Nương tử, lần sau người không thể làm thế nữa, nếu chẳng may bị Ngô bà tử và Lý bà tử bắt gặp, chắc chắn sẽ nhốt người trong viện, để phu nhân biết được, e rằng muốn ra ngoài cũng chẳng dễ dàng.” Tạ Quan Liên khẽ “Ừ” một tiếng, bình thản dùng khăn lau sạch đất trên đôi giày gấm thêu ngọc trai, trong lòng nghĩ đến chàng thanh niên vừa gặp quả thật có dung mạo xuất chúng. Ngày đầu tiên đến chùa Già Nam, nàng đã trông thấy y từ xa. Khi ấy nàng được một chiếc kiệu trắng bốn mặt che kín đưa vào từ cổng sau, vô tình nghe thấy giọng y giảng thiền, trong trẻo như ngọc rơi xuống hồ, lảnh lót lay động lòng người. Nàng lần theo thanh âm ấy mà nhìn sang, trong khoảnh khắc đã khiến nàng kinh ngạc. Làm sao để hình dung gương mặt ấy?

Dưới ánh trăng, tựa ngọc thạch thoát tục, mang theo tiên khí nhàn nhạt, tỏa ra ánh sáng ôn nhu như ngọc, dịu dàng đến mức hư ảo, khắc kỷ phục lễ mà xa cách tự nhiên. Đặc biệt là nốt ruồi đen nơi yết hầu, khi lăn nhẹ hàm chứa dục khí câu người. Nghĩ đến Phật tử vừa nhìn thấy, Tạ Quan Liên cong mắt, bất giác bật cười. Tiểu Vụ ghe thấy tiếng cười khẽ của nàng, vô thức ngẩng đầu nhìn sang, nhưng nương tử đang đội mạn sa nên không thể thấy rõ khuôn mặt. Tạ Quan Liên đè nén niềm vui, đưa tay khẽ véo má tiểu nha đầu, nói: “Hôm nay ngươi bị dọa sợ rồi, tối nay ra ngoài chơi đi, ta sẽ ngoan ngoãn ở trong thiền phòng, tuyệt đối không ra ngoài.” Tuy bề ngoài nương tử trông dịu dàng không đáng tin, nhưng thật ra những lời nàng nói hầu như không bao giờ là giả, Tiểu Vụ yên tâm. “Nương tử không ra ngoài là tốt rồi.” Tiểu Vụ vừa nói xong không lâu, ở cửa đã vang lên tiếng then cửa được tháo ra. Hai người vội vàng ngồi lại vị trí cũ. Cửa mở, hai bà từ bên ngoài bước vào. Trong phòng vẫn như trước chẳng có gì bất thường, nương tử vẫn đội mạn sa tựa người bên cửa sổ, dáng vẻ như lúc rời đi. Ngô bà tử liếc mắt quan sát, lấy cây trâm đưa qua: “Nương tử, đây có phải là cây trâm mà người vô tình đánh rơi không?” Tạ Quan Liên nhận lấy cây trâm từ tay bà ta, ánh mắt đầy vui mừng khó giấu được sự xúc động: “Đúng vậy, chính là cây trâm này, làm phiền các ngươi phải đi một chuyến rồi.” Nàng nhìn về phía hai người, dù không thấy được khuôn mặt nhưng vẫn cảm nhận được sự biết ơn toát ra. Ngô bà tử yên tâm, xua tay nói: “Nương tử nói quá lời rồi, chúng ta mau trở về thôi.” “Ừm.” Tạ Quan Liên cắm chiếc trâm ngọc vào búi tóc. Cây trâm thật ra cũng là vô tình đánh rơi, lúc bị đám người kia lôi kéo, trong lúc giằng co không cẩn thận làm rớt, ban đầu nàng cũng chẳng định tìm lại. Tạ Quan Liên khẽ hạ mi, theo hai người tiếp tục đi về phía bên kia. Khi trở lại thiền viện, ngay lúc sắp bước vào thiền phòng, nàng chợt nhớ đến quyển kinh thư mà y đã nhắc đến lúc nãy, thật ra nàng chưa từng xem qua. “Tiểu Vụ.” Tiểu Vụ tiến lên: “Nương tử có việc gì sao?” Tạ Quan Liên nói: “Ngươi giúp ta đến tàng thư các tìm cuốn 'Kinh Lăng Nghiêm' về.” Tiểu Vụ gật đầu, xoay người đi ra ngoài. Tạ Quan Liên trở về phòng, ngồi bên cửa sổ đợi Tiểu Vụ quay lại. Chẳng mấy chốc, Tiểu Vụ mang kinh thư trở về: “Nương tử, người cần quyển sách này để làm gì vậy?” Những kinh thư mà nương tử sao chép ở đây đều liên quan đến siêu độ, cầu phúc, đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy nương tử muốn xem sách khác, không khỏi sinh lòng hiếu kỳ. Tạ Quan Liên rũ mắt, ngón tay trắng nõn lật qua một trang, đáp: “Không có việc gì, chỉ xem qua thôi.” Tiểu Vụ "A" một tiếng, liền đi ra ngoài tiếp tục làm chuyện khác. Vì thân phận quả phụ, nàng không được mặc màu sắc sặc sỡ, trong phòng cũng không thể có vật gì ngoài màu xám, trắng, đen gần với màu tối, cho nên trong phòng đơn điệu chỉ có hai màu đen trắng, ngay cả màu sắc yêu thích cũng chỉ có thể mặc bên trong. Bức tường trắng bệch cùng rèm giường xám đen, khắp nơi toát lên vẻ lạnh lẽo. Nàng tựa bên cửa sổ chăm chú xem kinh thư, thỉnh thoảng lật qua phần chú giải để từ từ thấu hiểu. Đợi xem xong quyển “Tứ chủng quyết định thanh tịnh minh hối” mà y nói, nàng phát hiện mở đầu chính là nhắc nhở thế nhân cấm sắc dục. Tạ Quan Liên đặt kinh thư xuống không xem nữa, không khỏi nhíu mày nghĩ thầm, y đang ám chỉ nàng phải an phận sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc