Sở Nhiễm liếm liếm cánh môi đã nứt nẻ, vị tanh nhàn nhạt của máu lan tỏa trong miệng.
Nàng dùng hết sức lực toàn thân khó khăn lật người, nằm bẹp trên mặt đất, nheo mắt nhìn mặt trời chói chang. Ánh nắng trắng xóa chiếu vào mắt nàng, cả bầu trời xanh cũng bắt đầu chuyển sang màu trắng.
Thế nhưng cơ thể nàng lại rất lạnh, ngay cả dưới ánh nắng mặt trời như vậy, nàng chỉ cảm thấy từng cơn gió lạnh phả sau tai, mang đi tất cả hơi ấm trên người. Nàng nghĩ, đây có lẽ là nhiệt độ của người chết.
Đây là lần thứ ba nàng sống lại...
Nhớ lại, thật mẹ nó mệt mỏi!
Kiếp thứ nhất, ngày Sở Nhiễm chết là một ngày đẹp trời, ánh nắng ấm áp sau buổi trưa, giàn hoa tử đằng trên mái nhà đang độ xanh tốt, che khuất xà nhà chạm khắc hoa lựu, những nụ hoa sắp nở dày đặc treo lơ lửng trên không, như một thác nước màu tím.
Nàng ngồi trong phòng, mở to đôi mắt hạnh đen láy, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng đã sống trong Vương phủ này gần hai năm, lần đầu tiên phát hiện ra cảnh sắc trong phủ thật sự rất đẹp, có lẽ vì biết mình sắp chết, nên nàng càng lưu luyến mọi thứ xung quanh.
Phu quân của nàng, người mà nàng chỉ gặp một lần trong lễ bái đường, đã tạo phản.
Ngày thành thân, Dục vương vừa vén khăn voan đỏ của nàng lên thì đã nhận được thánh chỉ, biên giới phía Tây bị ngoại tộc xâm phạm, phải dẫn binh sĩ xuất phát ngay lập tức để chi viện, Dục vương cứ thế vội vàng lên đường.
Trong suốt hai năm, nàng không nhận được bất kỳ lá thư nào từ Dục vương, cứ như thể nàng đã bị lãng quên. Tin tức tiếp theo nàng nhận được chính là Dục vương tạo phản.
Bây giờ, trên chiếc bàn gỗ đàn hương trước mặt nàng đặt một chén rượu bằng ngọc bích, trong chén đựng nửa chén rượu trong. Một bàn tay trắng nõn của nàng nắm lấy chén rượu, nhẹ nhàng xoa nắn mép chén.
Đây là rượu trong nội cung ban thưởng...
Bên ngoài còn có thái giám đang chờ để về phục mệnh.
Rõ ràng nàng không biết gì cả, chỉ vì là Vương phi của Dục vương mà bị liên lụy là điều tất yếu.
Sở Nhiễm lặng lẽ nguyền rủa hắn sau này bị sét đánh chết, nhếch mép cười nhạt, chỉ nâng cốc rượu lên, uống cạn một hơi...
Tuy khi uống cạn chén rượu độc, Sở Nhiễm có chút phẫn uất không cam lòng, nhưng khi chất độc thấm vào bụng, nàng bỗng cảm thấy một sự giải thoát chưa từng có.
Kiếp thứ hai, nàng chỉ là một người qua đường, đi chợ mua vài tấm vải, bột nước, son phấn, đang đi trên con đường nhỏ trong rừng về nhà. Bỗng nhiên gặp một người đàn ông dáng người cao ráo bị hàng chục tên áo đen truy sát.
Người đàn ông đó mạnh mẽ kéo nàng vào lòng, vải vóc và phấn son nước trong tay nàng rơi vãi khắp nơi.
Nàng ngẩng đầu lên thấy rất nhiều mũi tên bay tới, tiếng mũi tên xé gió không dứt bên tai, mũi tên lạnh lẽo xuyên qua cơ thể người đàn ông nhưng đồng thời cũng xuyên qua cơ thể nàng.
Sở Nhiễm được người đàn ông che chở phía dưới, quần áo trước ngực thấm đẫm máu, đỏ rực cả mắt, không biết là máu của nàng hay của người phía trên.
Người nọ có dung mạo cực kỳ tuấn tú. Dù bây giờ toàn thân đầy máu, khuôn mặt vẫn trông thanh tú, tao nhã, thậm chí vì vết máu bên khóe môi mà càng tăng thêm vài phần ma mị diễm lệ. Thế nhưng, hắn dường như không cảm thấy gì cả, hai tay ôm chặt lấy nàng, mạnh đến mức các khớp xương đều trắng bệch.
Bị siết chặt khiến vết thương trên người càng thêm đau đớn, Sở Nhiễm nhìn rõ dung mạo của hắn, thở hổn hển trong lòng hắn, chỉ muốn phun ra một ngụm máu.