Chim Hoàng Yến Của Ôn Thiếu Soái

Chương 10

Trước Sau

break

Một nam nhân tốt như vậy, Dư Thanh Yên thật may mắn.

Lâm phu nhân cũng lên tiếng: “Gia đình chúng tôi cũng rất vừa ý với con bé, với lại Dư lão gia, tôi thấy Dư Ngọc mới thích hợp gả cho Ôn thiếu soái hơn mới đúng.”

Dư phu nhân tức giận nói: “Chuyện nhà chúng tôi không tới lượt Lâm phu nhân lên tiếng đâu.”

Lâm phu nhân mỉm cười: “Vậy ư, tại sao Dư phu nhân cứ liên tục muốn gả Dư Thanh Yên cho Ôn thiếu soái vậy.”

“Mối hôn sự tốt như thế đang ra phải để cho đích nữ Dư gia - Dư Ngọc mới xứng chứ.”

“Dù sao Yên nhi cũng chỉ là thứ nữ, lại mất mẹ từ nhỏ, làm sao có thể xứng với Ôn thiếu soái hơn là Dư Ngọc được.”

“Bà…”

Dư phu nhân nghiến răng, vô cùng tức giận.

“Ha…”

Ôn Cữu bỗng nhiên bật cười, hắn nói: “Xứng hay không là do tôi quyết định.”

Mọi người đều nhìn về phía hắn.

Ôn Cữu đứng dậy, nói với Dư lão gia: “Tôi nghĩ Dư lão gia là người thông minh, sẽ biết được đâu là chuyện tốt hơn.”

“Xin lỗi, bây giờ tôi có việc phải quay về.”

Ôn Cữu dừng lại trước mặt Dư Thanh Yên.

Lâm Hiên lập tức kéo nàng ra sau lưng mình, ánh mắt đề phòng nhìn hắn.

Khóe môi Ôn Cữu cong lên, hắn nói: “Ôn nhị tiểu thư, hi vọng em có sự lựa chọn đúng đắn.”

Dư Thanh Yên run lên, xém chút là ngã khụy.

“Yên Yên.”

Lâm Hiên đỡ nàng lên, ôm chặt lấy nàng vào lòng.

Ôn Cữu thu lại ánh mắt lạnh lùng nâng bước rời khỏi.

Dư lão gia lập tức đứng lên: “Ôn thiếu soái, tôi tiễn ngài về.”

Trong nhà ăn chỉ còn lại vài người.

Rầm…

Dư phu nhân tức giận đập bàn, ra lệnh cho tỳ nữ của mình: “Nhốt Dư Thanh Yên vào phòng cho ta, không có lệnh của ta, không cho nó ra ngoài.”

Buổi tối, cửa phòng bỗng nhiên mở ra.

Dư Thanh Yên đang ngồi co gối trên giường lập tức ngẩng đầu lên nhìn.

Dư lão gia bước vào, nói: “Yên nhi, ta và con nói chuyện một chút.”

Dư Thanh Yên đứng trước mặt ông, bộ dáng khép nép, hai tay nắm chặt lấy nhau, đầu cúi xuống.

Dư lão gia lên tiếng: “Con và thằng bé Lâm gia kia đã quen nhau từ khi nào.”

Dư Thanh Yên thành thật nói: “Hơn một năm trước ạ.”

“Chúng con rất yêu nhau phải không?”

Nghe ông hỏi như vậy, bỗng nhiên trong lòng Dư Thanh Yên có chút hi vọng, nàng đáp: “Vâng ạ, anh ấy cũng đã nói chỉ lấy duy nhất một mình con mà thôi.”

Dư lão gia nhìn nàng, đây là lần đầu tiên ông nhìn kỹ Dư Thanh Yên đến như vậy.

Không ngờ đứa con gái bị mình ít quan tâm lại có thể khiến cho vị Ôn thiếu soái kia mở miệng nói một câu.

“Ta muốn cô ấy.”

Bây giờ ông đã hiểu lý do tại sao.

Dư Thanh Yên được thừa hưởng toàn bộ nét đẹp thì mẹ ruột của nàng.

Làn da trắng như tuyết, mái tóc đen và mượt như tơ, lông mày lá liễu tinh tế, đẹp nhất có lẽ là đôi mắt sắc sảo mang theo nét ma mị, quyến rũ của nàng.

Hàng lông mi dày và dài như cánh bướm càng khiến cho đôi mắt ấy có thần hơn gấp ngàn lần.

Bỗng nhiên ông ta nhớ đến mẹ nàng - nhị di nương của mình.

Cũng là một mỹ nhân khiến tất cả mọi gia đình quý tộc phải tranh giành năm xưa.

Nhưng rốt cuộc lại rơi vào tay ông.

Mà Dư Thanh Yên, còn đẹp hơn cả chính mẫu thân ruột của mình.

Khí chất trên người nàng nhẹ nhàng điềm tĩnh. Bởi vì từ khi sinh ra nàng đã sống trong giới hào môn nên mới tu luyện được khí chất này.

Còn mẹ nàng thì phải chịu cực khổ từ nhỏ.

Cho nên Dữ lão gia cảm thấy, để Dư Thanh Yên có thể được như thế này, ông là người có công lao lớn nhất.

Vì thế ông mới là người có quyền quyết định lớn nhất, hơn cả chính bản thân nàng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc