Chim Di Chú Mất Nhiệt

Chương 3

Trước Sau

break

Ô Dao quen thuộc giọng nói này, từ 6 tuổi đến 23 tuổi, tròn mười bảy năm, cô quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.

… Là Thi Thừa, người mà trợ lý bảo lịch trình bận rộn chưa chắc đã kịp qua.

Lâm Tụng nhìn thấy cái bóng thứ ba xuất hiện trên mặt đất, cảnh giác quay người lại, phát hiện người đến là Ô Dao, cô ta lập tức hỏi với giọng điệu có chút khiêu khích: “Cô nhìn cái gì?”

Thi Thừa đứng bên cạnh cô ta bước ra khỏi điểm mù, âu phục đen trên người thẳng thớm, dung mạo tuấn tú, điếu thuốc trên tay đã sắp cháy hết.

Ánh mắt anh di chuyển theo làn khói thuốc trên tay, từ chiếc váy múa màu trắng trên người Ô Dao rơi xuống khuôn mặt có phần căng thẳng của cô.

Ô Dao chỉ vào biển báo treo trên tường: “Ở đây không cho hút thuốc.”

Câu nói này làm Lâm Tụng nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng tức giận trừng mắt: “Chỉ có cô là lắm chuyện!”

Thi Thừa rũ mắt, cười khẽ gạt tàn thuốc trên tay.

Ô Dao làm như không nghe thấy lời Lâm Tụng, quay đầu bước về hướng khác.

Lâm Tụng rõ ràng đã trút giận, nhưng lại vì sự phớt lờ của Ô Dao mà uất ức trong lòng, một lúc lâu sau mới nói với Thi Thừa: “Cô ta thật sự rất bất lịch sự!”

Thi Thừa cười nhẹ, không đáp lại.

Giselle là vở vũ kịch ballet mà Ô Dao thích nhất.

Cô thiên vị cảnh Giselle cùng các oan hồn tan biến, bá tước Albrecht đau đớn tột cùng nhưng không thể nào vãn hồi được nữa.

Cô đã tưởng tượng vô số lần cảnh mình đứng trên sân khấu hóa thân thành Giselle.

Nhưng tất cả đều khác xa với hiện tại, cô không phải nhân vật chính, chỉ là một diễn viên quần chúng có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Tà váy trắng của thiếu nữ như một làn khói nhẹ, rất nhanh hòa vào những tà váy trắng khác.

Ngồi ở một góc, Thi Thừa nhìn làn khói sương bay lên trên sân khấu, ngón trỏ gõ nhẹ lên tay vịn ghế.

Mùi thuốc lá trên người anh vẫn chưa tan, điếu thuốc hút ở khu nghỉ ngơi kia không đủ để cắt cơn nghiện, muốn sờ bao thuốc nhưng lại biết địa điểm không thích hợp.

Hút thuốc và Ô Dao đã bị móc nối với nhau, mỗi lần hút thuốc anh đều nhớ đến khuôn mặt đỏ bừng của cô.

Mọi nguồn sáng đều tụ lại trên sân khấu.

Trong bóng tối, anh rũ mắt nhìn vật nam tính đang cương cứng của mình, không dùng chiếc áo khoác đặt ở ghế trống bên cạnh để che đậy, cứ thế mặc kệ nó ngẩng đầu đứng thẳng, tư thế sẵn sàng chờ đợi muốn giống như mọi khi, hung hăng cắm vào huyệt thịt mềm mại kia.

Sau buổi diễn này, trong thời gian ngắn Ô Dao sẽ không có công việc mới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc